Bấy lâu nay, hắn mải lo việc của sơn trang do Đào thúc giao phó, lại bận tra xét chân tướng năm xưa của phụ thân, quả thực có phần lơ là cô.
Vốn dĩ thấy cô cùng con gái Đào thúc khá là hòa hợp, có người bầu bạn, ngỡ rằng cô không đến nỗi buồn chán, xem ra hắn đã quá coi thường.
Những chuyện đã qua khiến cô vốn dĩ bất an, hắn nên dành nhiều thời gian bên cạnh cô hơn mới phải.
Trong mắt nam nhân thoáng hiện vẻ tự trách, ôm thiếu nữ vào lòng, thầm nói một câu xin lỗi.
An Kim tỉnh giấc, mắt còn ngái ngủ, nhận ra mình đang nằm trong lòng phu quân. Tiết trời đã vào đông, mà người hắn lại ấm áp lạ thường, khiến người ta bất giác muốn xích lại gần.
Cô khẽ trở mình, mái tóc đen như thác đổ xõa trước ngực, còn chưa tỉnh táo hẳn, ngơ ngác hỏi: “Hôm nay chàng không đến chỗ Đào thúc sao?”
“Ừm, mấy ngày này ta sẽ ở bên nàng.”
“A...”
Ban đầu An Kim lấy làm vui mừng, nhưng ngẫm nghĩ một lát lại hỏi: “Vậy còn chuyện năm xưa của phụ thân chàng thì sao?”
“Bao năm qua cũng đã chờ đợi, không vội chi mấy ngày này.”
Vẻ mặt nam nhân đầy dịu dàng, vén những sợi tóc vương trên mặt cô: “Ngoan, giờ còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.”
An Kim bị thái độ xem cô còn quan trọng hơn tất thảy của hắn làm cho mê muội, chẳng màng đến chuyện gì nữa, lại say giấc nồng.
Nhưng Củng Việt vừa đồng ý với cô không lâu thì nhận được tin tức từ Đào lão, hung thủ thực sự sát hại Củng phụ đã tìm thấy, đang ẩn náu tại một trấn nhỏ gần Vân Cốc sơn trang.
Sau khi Củng Việt biết tin, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi một chuyến.
Hôm đó, Củng Việt dậy từ sớm, nghĩ rằng đi nhanh về nhanh, hẳn là có thể trở về trước khi nương tử tỉnh giấc.
Nhưng khi hắn vừa cầm kiếm lên, sau lưng liền vang lên một giọng nói gấp gáp.
“Chàng định đi đâu?”
Nam nhân quay đầu lại, thấy nữ tử chỉ mặc một lớp áo lót mỏng manh, trang phục rộng thùng thình cũng không che được bụng cô đã nhô cao, tóc đen xõa ngang vai, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì lạnh, trông yếu đuối và đáng thương vô cùng.
Củng Việt thở dài, lấy áo choàng khoác lên người cô: “Sao nàng lại dậy rồi? Có lạnh không?”
An Kim không thèm nghe hắn lải nhải, đưa tay nắm chặt vạt áo hắn, cố chấp hỏi: “Chàng muốn đi đâu?”
Củng Việt không giấu giếm, trầm giọng đáp: “Đi giết một người.”
An Kim chau mày, chẳng hiểu sao trong lòng hoảng hốt vô cùng, giật mình tỉnh giấc giữa đêm, vừa tỉnh dậy đã thấy bóng dáng phu quân chuẩn bị ra ngoài, một nỗi sợ hãi khó kìm nén dâng lên trong lòng. Cô không kịp nghĩ ngợi gì, lập tức xuống giường giữ hắn lại.
Chính cô cũng không biết trong mắt mình đã rưng rưng nước: “Nhất định phải đi hôm nay sao?”
Củng Việt im lặng, là một sát thủ, không ai hiểu rõ tầm quan trọng của thời cơ hơn hắn, một khi bỏ lỡ, có thể lần sau phải trả giá đắt hơn.
An Kim hoang mang tột độ, nhìn hắn cầu khẩn: “Đừng đi có được không? Thiếp sợ ở một mình.”
Cô cũng không biết mình sợ điều gì, rõ ràng đã ở đây hơn sáu tháng, sớm đã quen thuộc Vân Cốc sơn trang, nhưng nỗi sợ hãi vô cớ này gần như muốn nhấn chìm cô.
Lý trí của nam nhân kia phút chốc tan thành mây khói: “Được.”
Củng Việt nâng niu gương mặt có phần nhợt nhạt của cô, ôn tồn mà nói: “Ta không ra ngoài nữa, một lòng ở bên nàng, đợi đến khi nàng sinh con, có được không?”