“Được.” Du Giang không từ chối, nhận lấy rổ khoai tây rồi đi đến trước vòi nước rửa và gọt vỏ.
Bà Dương đang rửa rau thấy vậy, không nhịn được nói: “Du Giang, cậu nói xem, cậu cao to vạm vỡ như cột sắt thế kia mà sao tính tình lại mềm mỏng quá vậy? Thằng Lưu Dương kia giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu. Cậu không từ chối nó, sau này nó nhất định sẽ nhờ cậu giúp hết chuyện này đến chuyện khác.”
Du Giang trông có vẻ hơi dữ, nhưng khi cười lại hiền lành bất ngờ: “Nó là cháu trai của thầy cháu, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật. Với lại thái thêm chút khoai tây cũng chẳng có gì, cháu cứ coi như luyện tay nghề dao vậy.”
Bà Dương lắc đầu, đang định nói gì đó thì cô phục vụ Tiểu Phương đang quét dọn phía trước đã chạy vào: “Anh Du Giang, em gái và em trai anh đến rồi, nói có chuyện tìm anh.”
Ngu Duyệt và Du Hà đến rồi?
Du Giang chẳng kịp để ý đến rổ khoai tây, đứng dậy vội vàng đi ra ngoài. Người trong bếp phía sau cũng chẳng còn tâm trí làm việc, ai nấy đều nhìn Tiểu Phương hỏi: “Tiểu Phương, em gái Du Giang trông thế nào? Có phải cậu ta lại khoác lác không?”
Tại sao lại nói “lại” ư?
Lý do rất đơn giản. Du Giang từng luôn miệng nói em trai mình từ nhỏ đã trắng trẻo mềm mại. Khi ấy mọi người đều tin, mãi đến hai hôm trước, họ nhìn thấy Du Hà đen nhẻm như cục than, cả đám đều: “...???”
Hay thật, thời buổi này còn có người mù màu đen trắng sao?
Mặc dù Du Giang từng giải thích rằng em trai anh đen như vậy là do phơi nắng suốt nửa năm qua, nhưng mọi người đã không tin nữa. Không chỉ không tin, họ thậm chí bắt đầu nghi ngờ trước đây anh nói em gái mình đẹp như tiên nữ có phải cũng là nói dối hay không.
Dù sao người đen đến thế mà anh còn có thể nói thành trắng, vậy người xấu nói không chừng anh cũng có thể nói thành đẹp.
Không chỉ người trong bếp nghĩ vậy, ngay cả Tiểu Phương trước đây cũng nghĩ thế. Nhưng bây giờ?
“Gì chứ, anh Du Giang không nói dối đâu.” Tiểu Phương vỗ tay kích động, “Trời đất ơi, tôi lớn từng này rồi mà chưa từng thấy cô em gái nào xinh đến thế. Cứ như bước ra từ trong tranh vậy, đẹp đến mức chẳng giống người thường.”
Đẹp đến mức chẳng giống người thường?
Vậy giống cái gì?
Tiên nữ sao?
Chỉ vì một câu của Tiểu Phương mà mọi người trong bếp chẳng còn nấu cơm, cũng chẳng rửa rau, cả đám chen chúc ra phía trước muốn xem rốt cuộc Du Giang và Tiểu Phương có khoác lác hay không. Ngay cả Lưu Dương đang lấy cớ đi nhà xí cũng không ngoại lệ.
Khi nhìn thấy Ngu Duyệt đang đứng trước mặt Du Giang, ai nấy đều mở to mắt, thầm nghĩ em gái của Nhị Giang đẹp quá rồi đấy chứ?
Đôi mắt to tròn, còn sáng hơn cả những vì sao trên trời. Làn da trắng nõn, không tì vết như ngọc. Hai bím tóc sam được buộc gọn gàng vừa đen vừa bóng. Dáng vẻ quả nhiên giống hệt lời Tiểu Phương nói, đẹp đến mức thật sự như bước ra từ trong tranh.
“Trời ơi, hóa ra Du Giang không nói khoác, em gái cậu ta thật sự đẹp như tiên nữ à?”
Du Giang hoàn toàn không biết sự xuất hiện của Ngu Duyệt đã giúp anh giữ vững chút danh dự đang lung lay sắp đổ của mình. Sau khi ra ngoài, thấy Ngu Duyệt và Du Hà, một người vẻ mặt nghiêm túc, một người lộ rõ vẻ tức giận, lòng anh lập tức căng thẳng: “Ngu Duyệt, Du Hà, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Xảy ra chuyện lớn rồi, anh Hai!” Du Hà cuống quýt nói, “Vừa rồi em và chị Ba nhận được thư cầu cứu Tiểu Thuyền gửi tới.”
Du Giang vẻ mặt kinh ngạc: “Thư cầu cứu?”
“Anh Hai xem đi.” Ngu Duyệt đưa lá thư trong tay cho Du Giang. Anh nhận lấy, đọc nhanh một lượt, khuôn mặt lập tức đỏ bừng vì tức giận, “Chuyện này, chuyện này quá đáng quá rồi. Cho dù Tiểu Thuyền không phải cháu ruột của bà ta, ít nhất cũng là đứa trẻ do bà ta nuôi lớn, sao bà ta có thể chỉ vì chút tiền mà muốn bán Tiểu Thuyền đi?”
Du Giang sốt ruột đến mức đi đi lại lại tại chỗ, gần như không cần suy nghĩ đã nói: “Không được, anh phải đến Nam Đàm một chuyến để đón Tiểu Thuyền về. Bây giờ anh đi xin nghỉ ngay.”
Ngu Duyệt vội nói: “Anh Hai, em đi cùng anh.”
“Không cần, anh tự đi tìm quản lý là được.”
“Anh Hai hiểu lầm rồi.” Ngu Duyệt nói, “Ý em là em sẽ cùng anh đến Nam Đàm đón Tiểu Thuyền về.”
“Em muốn cùng anh đến Nam Đàm sao?” Du Giang sững người một lúc, sau khi phản ứng lại thì lắc đầu liên tục, “Không được, không được. Ngu Duyệt, em quên là buổi trưa hôm nay em phải đi xem mắt rồi sao?”
---