Xuyên Thành Cô Ruột Của Nam Chính Trong Truyện Thập Niên 70

Chương 7: Bây giờ cô có thừa sức lực và thủ đoạn……

Trước Sau

break

“Em không quên, nhưng em cũng không định đi nữa.” Ngu Duyệt biết tình cảnh hiện tại của nguyên chủ không được tốt. Trong mười năm đặc biệt này, tất cả thanh niên đến tuổi, một khi tốt nghiệp mà không có việc làm thì đều phải xuống nông thôn.

Nguyên chủ đang đứng trước tình cảnh như vậy. Trớ trêu thay, năm nay hầu như các nhà máy ở Giang Thành đều không tuyển người. May mà cha mẹ nguyên chủ thương con gái, sau khi nhận ra năm nay tìm việc khó khăn, hai người liền tính chuyện mua một suất công việc cho cô. Vất vả lắm đến tháng trước mới dò hỏi được một người muốn bán việc, vậy mà đến phút chót lại bị người ta phá hỏng.

Đúng lúc Du Đông Minh bọn họ đang rầu rĩ, chủ nhiệm phụ nữ của Xưởng Máy Hồng Kỳ đã tìm đến, có ý định sắp xếp một buổi xem mắt cho nguyên chủ và Thẩm Xác.

Cho con gái xuống nông thôn hay để con gái lấy chồng?

Ngu Mỹ Vân và mọi người chẳng cần suy nghĩ đã chọn vế sau. Đặc biệt, đối tượng xem mắt Thẩm Xác này còn là một người quá đỗi được săn đón. Năm nay anh mới hai mươi bốn tuổi mà đã là kỹ sư của Xưởng Máy Hồng Kỳ, vừa có năng lực, ngoại hình lại đẹp trai.

Hai vợ chồng cảm thấy nếu nguyên chủ có thể kết hôn với anh, không những họ không cần tiếp tục lo lắng chuyện cô ở lại thành phố, mà thậm chí còn không cần phải lo lắng cho cuộc sống sau này của cô.

Ngu Duyệt biết tương lai Thẩm Xác sẽ đạt được thành tựu lớn đến mức nào, đương nhiên cũng biết nếu xem mắt thành công với anh thì nửa đời sau quả thực có thể không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc. Nhưng nếu xem mắt không thành công thì sao?

Nếu không phải đang gấp rút đến Nam Đàm tìm cậu bé nam chính, thật ra Ngu Duyệt không phản đối việc xem mắt với Thẩm Xác. Dù sao có cơ hội thì ai mà chẳng muốn gặp đại lão ngành công nghiệp quân sự đang trong thời kỳ trưởng thành chứ?

Nhưng không có nếu như.

Ngu Duyệt đã quyết định cho Thẩm Xác leo cây ngay từ lúc còn ở trường thì bây giờ sẽ không thay đổi ý định. Hơn nữa, người lần này đi Nam Đàm tìm cậu bé nam chính, nhất định phải là cô.

“Hơn nữa anh Hai quên rồi sao? Cho dù anh là chú Hai của Tiểu Thuyền, đến Nam Đàm anh cũng không thể đưa thằng bé đi được.”

Không chỉ vì Du Giang và Tiểu Thuyền vốn chẳng có quan hệ huyết thống, mà còn vì hai người vẫn luôn sống cách xa nhau. Anh tùy tiện đến tận cửa, muốn lấy lý do Thường Phân định bán Tiểu Thuyền để đưa thằng bé đi, tám chín phần sẽ thất bại, thậm chí còn có thể bị Thường Phân bọn họ vu ngược lại.

“Vậy em với anh Hai đi thì sao?” Du Hà giơ tay nói, “Em với anh Cả cùng một mẹ sinh ra mà.”

“Nhưng em và anh Cả không cùng một bố.” Ngu Duyệt nói, “Mẹ công nhận quan hệ giữa em và anh Cả, nhưng Lâm Kiến Quốc sẽ không công nhận.”

Du Giang nghĩ đến Ngu Mỹ Vân đang theo Du Đông Minh về quê, bèn nói: “Chúng ta có thể gọi điện cho bố mẹ, bảo họ đi một chuyến.”

Như vậy thì không kịp nữa. Ngu Duyệt nhớ cậu bé nam chính đã bỏ nhà đi trèo tàu hỏa vào thứ Hai, nhân lúc người trong nhà đều đi làm, đi học, mà hôm nay đã là thứ Sáu.

Ngu Duyệt nói: “Em nhớ lần trước anh Cả chuẩn bị đến Nam Đàm đón Tiểu Thuyền từng nói, từ Giang Thành đến Nam Đàm chỉ riêng ngồi xe ít nhất cũng phải mất ba mươi tiếng, còn chưa tính thời gian chuyển xe giữa đường. Từ chỗ chúng ta đến Nam Đàm đã xa như vậy, huống chi từ Đông Thành đến Nam Đàm?”

“Anh Hai, em biết chuyện xem mắt của em quan trọng, nhưng chuyện của Tiểu Thuyền còn quan trọng hơn.”

“Từ lúc Tiểu Thuyền gửi thư cho chúng ta đến khi chúng ta nhận được thư đã qua mấy ngày rồi. Bây giờ tình hình bên đó thế nào chúng ta cũng không biết. Nếu cứ chần chừ kéo dài, em thật sự lo rằng cuối cùng cho dù chúng ta chạy đến nơi thì cũng chẳng còn kịp nữa.”

Câu cuối cùng của Ngu Duyệt đã thuyết phục được Du Giang. Cuối cùng anh đồng ý để Ngu Duyệt cùng mình đến Nam Đàm. Ngu Duyệt nói: “Vậy anh Hai đi xin nghỉ đi, bây giờ em đến ủy ban khu phố xin giấy giới thiệu.”

Du Hà cũng giơ tay nói: “Vậy em về nhà trước, giúp hai người thu dọn những thứ cần mang theo khi ra ngoài.”

“Được.”

Thế là ba anh em chia nhau hành động. Đợi Ngu Duyệt xin xong giấy giới thiệu trở về nhà, Du Giang đã về trước cô một bước và đang thu dọn hành lý, còn Du Hà vừa giúp một tay vừa nói: “Ra ngoài nhớ phải cẩn thận, anh Hai. Đừng thấy ai cũng động lòng thương người. Em nghe nói trên tàu hỏa có rất nhiều bọn buôn người.”

Du Giang vốn đang hơi căng thẳng cũng bật cười: “Tên buôn người nào không có mắt mà lại đi bắt cóc người như anh?”

Đừng thấy Du Giang không có tính khí gì, nhưng ngoại hình của anh lại có sức đánh lừa rất lớn. Anh vừa cao vừa đen, nói không đùa chứ, chỉ cần nghiêm mặt đi ra ngoài thôi cũng đủ dọa khóc mấy đứa trẻ.

Bọn buôn người chỉ cần có mắt thì chẳng ai muốn bắt cóc anh.

Du Hà im lặng hỏi ngược lại: “Bọn buôn người đúng là sẽ không bắt cóc người như anh, nhưng nếu là người như chị Ba thì sao?”

Nghe vậy, Du Giang lập tức không cười nổi nữa. Người như em gái anh, bọn buôn người chỉ cần có mắt thì nhất định sẽ muốn bắt cóc cô.



 

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương