"Xong rồi, nhiệt độ nước vừa vặn lắm, anh tự tắm nhé?" Tô Từ vỗ vỗ tay phủi bụi.
Lục Tứ nhìn thành bồn tắm bằng gỗ cao ngất, lại cúi xuống nhìn đôi chân chẳng còn chút cảm giác nào của mình, sắc mặt lập tức trở nên tái mét: "Cô ra ngoài đi. Nhớ đóng cửa lại."
Tô Từ mong còn chẳng được: "Được thôi. Tôi sẽ canh ở ngay cửa, đây chính là chốt an ninh của chúng ta, một con ruồi cũng không lọt vào được."
Cô xoay người bước đi, trước khi đóng cửa còn không biết giữ ý tứ mà bồi thêm một câu: "Lục đoàn trưởng, chỗ này là nền đất, dính nước trơn lắm. Nửa thân trên của anh tuy tráng kiện, nhưng trọng tâm không vững, cẩn thận một chút nhé."
"Cút!" Một chiếc ca tráng men đập mạnh vào khung cửa.
Tô Từ cũng không bực dọc, đây chính là tính khí của ông chủ mà, có thể hiểu được.
Chỉ cần trả đủ tiền, đừng nói là ném ca cho dù ném thỏi vàng cô cũng đỡ được hết.
Cánh cửa đóng lại.
Trong nhà vang lên tiếng sột soạt cởi quần áo, tiếp đó là tiếng nước. Tô Từ ngồi xổm ở cửa đếm kiến, trong lòng thầm nghĩ sáng mai ăn gì.
"Trợ cấp của Lục Tứ cũng không ít, ngày mai đi chợ đen đổi chút mỡ lợn, rán chút tóp mỡ gói sủi cảo, làm thím hai nhà bên thèm chết mới được..."
Đang nghĩ đến hương vị của món thịt kho tàu, trong nhà bỗng vang lên một tiếng động lớn.
"Rầm!"
Kéo theo đó là tiếng nước từ thùng gỗ bị đánh đổ, vang lên loảng xoảng.
Chiếc quạt hương bài trong tay Tô Từ khựng lại.
Tiếng động này, nghe hệt như con lợn Tết nặng cả tạ vừa xuất chuồng ngã lăn quay ra đất vậy.
"Lục Tứ?" Cô gọi một tiếng.
Trong nhà chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ có tiếng nước chảy lênh láng trên mặt đất.
Ánh mắt Tô Từ bỗng trở nên sắc lạnh.
Hỏng rồi! Phiếu ăn dài hạn của cô, tấm bùa hộ mệnh giúp cô không phải xuống đồng làm việc, ông chủ bao nuôi món thịt kho tàu của cô, nhỡ mà ngã ra mệnh hệ gì thì cuộc sống nhàn nhã của cô chẳng phải sẽ tan tành bọt nước sao?!
"Lục Tứ, tôi vào đây nhé! Vì điểm công của tôi... à không, vì sự an toàn của anh!"
Cánh cửa bị đá tung ra đánh "rầm" một tiếng.
Dưới ánh đèn vàng vọt mờ ảo, cảnh tượng trước mắt có thể gọi là vô cùng bừa bộn. Thùng gỗ lật nhào sang một bên, hơn nửa thùng nước hắt xuống nền đất, hòa cùng đất cát biến thành vũng bùn lầy lội.
Mà người đàn ông ngày thường luôn âm trầm lạnh nhạt, ánh mắt sắc như dao ấy, giờ phút này đang nằm sấp trong vũng bùn nước với dáng vẻ cực kỳ chật vật.
Chiếc áo sơ mi trắng vải Dacron trên người anh vẫn chưa được cởi ra hoàn toàn, do cú ngã, lúc này nó vắt vẻo ở khuỷu tay, ướt sũng dính sát vào cơ thể. Chiếc quần nửa thân dưới cũng xộc xệch, khiến đôi chân tàn tật kia càng thêm nhợt nhạt và yếu ớt.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Lục Tứ đột ngột ngẩng đầu lên.
Trong khoảnh khắc ấy, Tô Từ bị ánh mắt của anh làm cho chấn động. Đôi mắt kia đỏ ngầu, không phải vì khóc mà là sự nhục nhã, là sự phẫn nộ và hơn hết là nỗi tuyệt vọng khi bị lột sạch sành sanh lòng tự tôn.
Anh giống như một con sói cô độc hấp hối bị mắc kẹt trong bẫy, dù không còn khả năng phản kháng, vẫn muốn dùng ánh mắt để xé xác kẻ bước tới.
"Ra ngoài..." Anh rặn ra hai chữ từ trong cổ họng, hai hàm răng đánh bò cạp vào nhau: “Ai cho cô vào đây! Không muốn chết thì cút ra ngoài!"
Nếu là nguyên chủ, chắc chắn là đã bị dọa khóc từ lâu rồi.
Còn nếu là những nữ chính xuyên sách khác, chắc chắn là lúc này sẽ đỏ hoe mắt mà xông lên ôm chầm lấy anh xót xa nói "Em không chê anh đâu".
Nhưng Tô Từ lại là dân làm công ăn lương thực tế. Trong mắt dân làm công ăn lương, đây gọi là hiện trường tai nạn lao động đột phát.
"Ra ngoài cái gì mà ra? Anh mà ngã hỏng não, nhà nước lại phải phát cho anh gấp đôi tiền tuất, thật là lãng phí tài nguyên."
Tô Từ không những không bước ra ngoài, mà còn sải vài bước vượt qua vũng bùn, đi thẳng đến trước mặt anh.
Lục Tứ cố gắng dùng cánh tay chống đỡ cơ thể, nhưng đôi chân anh hoàn toàn không dùng được chút sức nào, trượt ngã vài lần trên nền đất đầy nước, ngược lại càng ngã đau hơn, bùn lầy bắn cả lên gương mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt của anh.
"Đừng động đậy nữa!"
Tô Từ không nhìn nổi nữa, đây chính là món ngon cực phẩm... à không, ông chủ cực phẩm của cô.