Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 12

Trước Sau

break

"Đây là tiền trợ cấp và phí chuyển ngành trong mấy năm qua của tôi." Lục Tứ quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn cái dáng vẻ hám tiền của cô: "Nếu cô đã thích tiền thì cứ giữ lấy mà quản lý. Chi phí sinh hoạt hằng tháng cứ lấy từ trong này ra."

Anh khựng lại một chút, giọng nói trầm xuống: "Muốn ăn gì thì tự đi mà mua. Đừng... đừng để bản thân phải chịu thiệt thòi."

Tô Từ đặt miếng sườn xuống, cầm cuốn sổ tiết kiệm lên hôn chụt một cái, sau đó cười tít mắt nhìn Lục Tứ:

"Đoàn trưởng Lục, anh đang nộp phí bảo kê cho tôi đấy à?"

Vành tai Lục Tứ đỏ ửng lên. Anh hừ lạnh một tiếng, tự lăn bánh xe lăn quay lưng bỏ đi: "Đó là tiền cơm! Nấu dở tệ!"

Tô Từ nhìn bóng lưng chạy trối chết của anh, cười rạng rỡ như một con mèo vừa ăn vụng được cá.

"Đúng là đồ đàn ông miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo. Nhưng chẳng sao cả, chỉ cần tiền nong sòng phẳng, anh chửi tôi là rùa rụt cổ cũng được."

Đêm hôm ấy, tất cả mọi người trong khu tập thể đều ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi bay ra từ nhà họ Lục.

Cũng trong đêm hôm ấy, Lục Tứ phá lệ không bị những cơn đau nhức ở chân hành hạ đến tỉnh giấc. Anh chìm vào một giấc ngủ ngon lành hiếm hoi trong tiếng hít thở đều đặn, nhịp nhàng văng vẳng từ phòng bên cạnh.

Đêm mùa hè oi bức hệt như một chiếc lồng hấp khổng lồ.

Mấy ngày nay Lục Tứ sống chẳng dễ chịu chút nào.

Kể từ khi đôi chân tàn phế phải trở về quê hương, mặc dù anh vẫn cố gắng duy trì vẻ kiêu ngạo thường ngày, nhưng sự chật vật về mặt sinh lý lại chẳng thể nào che giấu nổi. Đã mấy ngày rồi không tắm rửa, anh cảm thấy cơ thể mình sắp bốc mùi chua loét đến nơi.

Nếu là Tô Từ của trước kia, chắc chắn là cô đã trốn đi thật xa, hoặc bày ra vẻ mặt ghét bỏ ra mặt. Nhưng linh hồn bên trong cơ thể này hiện giờ lại là Tô Từ xuyên sách tới.

Tô Từ đang ngồi hóng mát ngoài sân, tay phe phẩy chiếc quạt nan rách tơi tả, trong lòng thầm tính toán KPI của tháng này.

"Trước khi xuyên không thì phải làm việc quần quật theo chế độ 996. Sau khi xuyên không, mặc dù ăn uống có kham khổ hơn một chút, nhưng ít ra không phải đối mặt với mấy gã sếp ngu ngốc, không phải sửa tới sửa lui mấy bản PPT, thậm chí chẳng cần phải chen chúc trên tàu điện ngầm. Chỉ cần hầu hạ cho tốt cái tên “Diêm Vương sống” ở trong nhà kia, thì mỗi tháng không những có tiền trợ cấp đều đều, mà còn được nằm ườn tận hưởng cuộc sống giữa cái thời đại người người nhà nhà phải cắm mặt xuống ruộng kiếm điểm công này."

Tô Từ vô cùng hài lòng với điều đó.

Cô lại một lần nữa buông lời cảm thán.

Đây đúng là cuộc sống mà cô hằng ao ước!

"Tô Từ." Từ trong nhà vọng ra giọng nói trầm thấp, kìm nén của người đàn ông.

Tô Từ thở dài một hơi rồi cam chịu đứng dậy. Vì tấm vé ăn dài hạn, phải có đạo đức nghề nghiệp.

Cô đẩy cửa bước vào. Căn phòng ngập tràn mùi thuốc và mùi mồ hôi nhè nhẹ.

Lục Tứ đang ngồi trên xe lăn, quay lưng về phía cô. Tấm lưng anh vươn thẳng tắp, tựa như một cây cung đang căng hết cỡ.

"Chồng yêu... à nhầm, Lục Tứ, anh có gì sai bảo sao?" Tô Từ tựa người vào khung cửa, cất giọng lười biếng.

Những ngón tay đặt trên đầu gối của Lục Tứ siết chặt lại. Anh cất giọng lạnh lùng: "Tôi muốn tắm."

Tô Từ nhướng mày.

Ở cái thời này làm gì có vòi hoa sen, muốn tắm thì phải đun nước, pha nước ấm, rồi còn phải khệ nệ bê chiếc bồn tắm bằng gỗ nặng trịch kia vào phòng nữa.

Đây đúng là một công việc tốn sức.

Thấy cô đứng im không nhúc nhích, sắc mặt Lục Tứ lại càng trở nên âm trầm. Đáy mắt anh xẹt qua một tia chán ghét bản thân: "Nếu cô không muốn..."

"Muốn chứ, sao lại không muốn." Tô Từ ngắt lời anh, thậm chí cô còn mỉm cười: “Anh vì đất nước mà bị thương, được tắm rửa cho anh chính là một nhiệm vụ vô cùng quang vinh đấy."

Quan trọng nhất là, giữa mùa hè nóng nực thế này mà không tắm thì cơ thể bốc mùi kinh khủng lắm, sắp hun chết người chăm sóc là tôi đây rồi.

Tô Từ hành động vô cùng nhanh nhẹn, lập tức đi xuống bếp đun nước. Vốn có sức khỏe tốt, cô xách hai thùng nước nhẹ bẫng chạy đi chạy lại thoăn thoắt. Chẳng mấy chốc, chiếc bồn tắm bằng gỗ bốc hơi nghi ngút đã được đặt ngay giữa phòng. Bên cạnh đó, cô còn chu đáo chuẩn bị sẵn xà phòng thơm và khăn tắm bằng vải thô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương