Cô cắn thử một miếng.
Miếng thịt tan ngay trong miệng, béo mà không ngấy, nạc mà không khô.
"Hoàn hảo." Tô Từ híp mắt lại, vô cùng hài lòng với tay nghề chuẩn đầu bếp năm sao của mình.
Cô múc thịt kho tàu ra một chiếc bát tô lớn, xào thêm một đĩa bắp cải chua ngọt để giải ngấy, ăn kèm với một nồi cơm trắng dẻo thơm hạt nào hạt nấy trong veo, rồi bưng tất cả lên chiếc bàn vuông ngoài phòng khách.
Lục Tứ vẫn đang đọc sách, nhưng đã nửa tiếng trôi qua mà anh chưa lật thêm trang nào. Tần suất yết hầu chuyển động lên xuống đã tố cáo suy nghĩ thực sự của anh lúc này.
Tô Từ xới một bát cơm đầy ụ, gắp một lớp thịt kho tàu phủ lên trên, rưới thêm một thìa nước thịt đặc sánh rồi đặt mạnh xuống trước mặt Lục Tứ.
"Ăn đi, đại công thần."
Cả người Lục Tứ cứng đờ, cái thói kiêu ngạo lại nổi lên. Anh lạnh lùng đáp, cố gắng giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng: "Tôi không đói, mang đi đi."
Anh chỉ là một kẻ tàn phế, ngày nào cũng ngồi một chỗ chẳng tiêu hao chút thể lực nào, ăn ngon như vậy để làm gì? Chỉ tổ lãng phí lương thực của nhà nước.
"Lại không đói à?"
Tô Từ cũng chẳng thèm chiều chuộng anh.
Cô kéo ghế ngồi thẳng xuống đối diện anh, bưng bát của mình lên, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng rồi nhai một cách đầy khoa trương.
"Ây da, thịt hầm nhừ quá đi mất, chẳng cần nhai cũng tan ngay trong miệng. Tiếc thật đấy, có người không biết thưởng thức, món này tôi phải tốn mất nửa chai Mao Đài mới nấu ra được đấy."
"Mao Đài?!"
Lục Tứ ngẩng phắt đầu lên. Đó là chai rượu quý anh đã cất giữ suốt năm năm trời!
"Đúng vậy." Tô Từ bày ra vẻ mặt vô tội: “Để khử mùi tanh mà. Hơn nữa, rượu là đồ vật vô tri, còn thịt là để cho người sống ăn, đương nhiên thịt phải quan trọng hơn rồi."
Cô đặt đũa xuống, chồm người về phía trước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lục Tứ rồi đột nhiên nở một nụ cười "hiền từ".
"Đồng chí Lục Tứ, tôi cho anh hai lựa chọn."
"Thứ nhất, anh tự cầm thìa lên ăn, chúng ta tôn trọng lẫn nhau."
"Thứ hai, tôi sẽ trói chặt anh vào xe lăn, bóp mũi anh rồi đổ thẳng cơm vào miệng. Anh biết đấy, sức tôi lớn lắm, ban nãy lúc tôi đẩy xe lăn chắc anh cũng thấy rõ rồi."
"Nếu anh chọn cách thứ hai, lỡ như bị sặc, hoặc nước thịt dính đầy lên bộ quân phục sạch sẽ này của anh, thì cảnh tượng đó... chậc chậc, chắc chắn là khó coi lắm."
Lục Tứ nhìn dáng vẻ xoa tay hăm hở của cô, anh chắc chắn rằng người phụ nữ điên này dám làm thế thật. Trên chiến trường anh chưa từng ngán kẻ thù nào, thế mà giờ đây lại bị một bát thịt kho tàu dồn vào chân tường.
"Tôi tự ăn."
Lục Tứ nghiến răng nghiến lợi cầm chiếc thìa lên. Dáng vẻ của anh chẳng giống đang ăn cơm chút nào, mà giống như đang cầm lưỡi lê liều mạng với miếng thịt trong bát thì đúng hơn. Ngay khi miếng thịt đầu tiên được đưa vào miệng, phòng tuyến của Lục Tứ đã sụp đổ hoàn toàn.
Quá thơm ngon.
Chút dầu mỡ đã lâu không được nếm thử đang xoa dịu cái dạ dày trống rỗng. Cảm giác thỏa mãn ấy khiến tâm trạng vốn dĩ u ám của anh cũng trở nên tươi sáng hơn một chút. Vốn dĩ anh chỉ định ăn vài miếng cho có lệ, nhưng chẳng biết từ lúc nào, bát cơm đã bị vét sạch bách.
Tô Từ nhìn chiếc bát trống trơn của anh, hài lòng gật đầu.
"Thế có phải ngoan không. Có thực mới vực được đạo, anh phải ăn no thì mới có sức mà giận dỗi tôi chứ, đúng không nào?"
Lục Tứ đặt thìa xuống, lau miệng với vẻ hơi lúng túng.
Anh nhìn Tô Từ đang cắm cúi ăn uống ngon lành, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp. Người phụ nữ này vừa tham ăn, vừa hám tiền, lại còn chẳng biết lớn nhỏ gì cả. Nhưng kỳ lạ thay, khi ở cùng cô, căn nhà vốn dĩ tĩnh mịch buồn tẻ này dường như lại bừng lên sức sống.
Hơn nữa, đồ ăn cô nấu quả thực rất hợp khẩu vị của anh.
Lục Tứ im lặng một lát rồi đột nhiên thò tay vào túi, lấy ra một chùm chìa khóa và một cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ, ném cạch xuống bàn.
"Cầm lấy."
Tô Từ đang bận rộn chiến đấu với miếng sườn non, bị tiếng động bất ngờ này làm cho giật nảy mình. Cô cầm cuốn sổ tiết kiệm lên xem, hai mắt lập tức sáng rực như đèn pha.
"Một, hai, ba... hai nghìn tám trăm đồng?!"
Tô Từ hít sâu một ngụm khí lạnh.
Ở cái thời buổi mà lương công nhân chỉ vỏn vẹn hơn ba mươi đồng, thì hai nghìn tám trăm đồng quả thực là một khoản tiền khổng lồ!