Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 10

Trước Sau

break

Tô Từ giật nảy mình, cúi đầu nhìn anh: "Làm gì thế? Thịt vẫn chưa chín, không cắn được đâu."

Lục Tứ không hề buông tay. Đôi mắt đen nhánh và sâu thẳm của anh gắt gao khóa chặt lấy cô. Cơn bão nơi đáy mắt dường như đang dần lắng xuống, thay vào đó là một sự dò xét cực kỳ phức tạp cùng một tia nóng rực khó lòng phát hiện:

"Tô Từ."

Giọng anh trầm khàn, giống như một luồng điện xẹt qua màng nhĩ của Tô Từ.

"Cô rốt cuộc là đang mưu đồ chuyện gì?"

Đứa con gái nhát gan nhu nhược, chỉ biết khóc lóc của nhà họ Tô chắc chắn là không thể nào có lá gan lớn như vậy, lại càng không thể có tài ăn nói nhường này.

Cô, rốt cuộc là ai?

Tô Từ chớp chớp mắt, cười đến là vô tư lự. Cô khom lưng ghé sát vào tai anh, phả hơi thở ấm áp lên vành tai anh:

"Mưu đồ nhan sắc đẹp trai của anh, mưu đồ bộ quân phục này của anh... mưu đồ miếng thịt ba chỉ này của anh, có được không hả, chồng ơi?"

Những ngón tay của Lục Tứ đột ngột siết chặt lại. Nhưng lần này, anh không hề phản bác lại cách xưng hô đó.

Tô Từ đẩy Lục Tứ về đại viện. Miếng thịt ba chỉ nặng hai cân trong tay cô giống hệt như một thứ vũ khí hạt nhân, thu hút ánh nhìn của tất cả các sinh vật trong phạm vi năm trăm mét.

Vừa bước vào cửa nhà, Tô Từ liền đẩy Lục Tứ vào ngay chính giữa phòng khách, nhét vào tay anh một cuốn "Thái Tổ Ngữ Lục".

"Anh học tập tinh thần trước đi, tôi đi nấu cơm cho chúng ta. Nhớ kỹ nhé, đây là nhà của hai ta, tôi là đầu bếp chủ lực, anh là thực khách chủ lực, không ai được trốn tránh trách nhiệm đâu."

Nói xong, cô ngâm nga một điệu nhạc nhỏ không tên rồi chui tọt vào phòng bếp.

Lục Tứ ngồi trong phòng khách, nhìn cuốn sách quý màu đỏ đó rồi lắng nghe tiếng thái rau lưu loát truyền đến từ phòng bếp, tâm trạng có chút kỳ lạ. Vừa nãy ở cửa hợp tác xã, dáng vẻ cô đứng chắn trước mặt anh để mắng chửi người khác giống hệt như một thanh sắt nung đỏ rực in sâu vào trong tâm trí anh.

Anh cúi đầu nhìn chân mình, sự tự ti quen thuộc còn chưa kịp dâng lên đã bị mùi hương ngào ngạt bay ra từ nhà bếp cắt ngang. Đó là mùi thơm ngọt ngào của mỡ lợn quyện với đường dưới nhiệt độ cao, pha lẫn hương vị đậm đà của hoa hồi, quế và xì dầu.

Tô Từ có bí quyết riêng khi làm món thịt kho tàu.

Thời buổi này không có rượu nấu ăn, cô bèn lấy chai rượu Mao Đài cất trong tủ của Lục Tứ chẳng biết đã bao lâu ra dùng. không có đường phèn, cô kiên nhẫn thắng đường đỏ thành nước màu.

Thịt ba chỉ được thái thành những miếng vuông vức chừng hai xăng-ti-mét, đảo đều trong chảo cho ra bớt mỡ thừa đến khi miếng thịt trong veo và săn chắc, sau đó áo thêm một lớp nước màu đỏ óng, đổ thêm nước rồi hầm liu riu trên lửa nhỏ.

Mùi thơm nức men theo cửa sổ nhà bếp bay ra ngoài. Ở cái thời chưa có máy hút mùi, hương thịt thuần túy này quả thực chẳng khác nào vũ khí sinh học.

Vào thập niên bảy mươi, bữa ăn của mọi người đều thiếu thốn dầu mỡ. Mặc dù điều kiện của các hộ gia đình trong khu tập thể tương đối khá giả, nhưng cũng không chịu nổi cách ăn uống phung phí thế này.

Nhà ai mà chẳng đem thịt mỡ rán lấy nước, tóp mỡ giữ lại gói sủi cảo, thịt nạc thái chỉ xào rau, một miếng thịt ăn dè dặt cũng được nửa tháng. Kiểu thái thịt thành từng miếng to rồi kho thẳng như Tô Từ đúng là sự xa xỉ mà ngày Tết người ta cũng chẳng dám mơ tới.

Sát vách chính là nhà thím Béo hay lẻm mép.

Thím Béo đang nấu cháo bột ngô cho cháu nội. Đứa cháu ngửi thấy mùi thơm từ nhà hàng xóm bèn khóc òa lên: "Bà nội! Cháu muốn ăn thịt! Cháu cũng muốn ăn thịt giống nhà đó! Thơm quá đi mất!"

Thím Béo tức đến mức thịt mỡ trên mặt rung lên bần bật, vung tay tát đen đét vào mông cháu nội:

"Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn thôi! Chỉ có loại đàn bà phá gia chi tử mới làm cái trò đó! Hai cân thịt mà ăn hết trong một bữa, tôi xem tên thọt đó sau này cạp đất mà ăn!"

Chửi thì chửi vậy, nhưng thím Béo vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt cái ực. Con ranh lớn nhà họ Tô này nấu nướng kiểu gì mà tài tình thế không biết?

Một tiếng sau, món thịt kho tàu được múc ra khỏi nồi. Tô Từ không vội bưng lên bàn ngay mà dùng đũa gắp một miếng lên, thổi thổi cho bớt nóng. Miếng thịt núng nính, nạc mỡ đan xen, màu sắc đỏ óng như hổ phách, nước thịt men theo đôi đũa nhỏ tong tong xuống dưới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương