Thím Béo bĩu môi, giọng nói không lớn không nhỏ nhưng vừa vặn đủ để những người xung quanh nghe thấy: "Ái chà, đây chẳng phải là Đại đoàn trưởng Lục sao? Chân cẳng đã ra nông nỗi này rồi mà vẫn còn ra ngoài giành thịt ăn à? Cũng đúng thôi, tàn phế rồi thì đâu trụ lại được ở quân đội, cũng chỉ có thể giành ăn với đám đàn bà con gái chúng tôi thôi. Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi."
Xung quanh bùng lên một trận cười ồ khe khẽ.
Sắc mặt Lục Tứ lập tức trắng bệch như tờ giấy, cơ thể cứng đờ như một hòn đá. Cảm giác bị lột sạch quần áo và làm nhục trước đám đông đó khiến anh gần như nghẹt thở.
"Quay về." Giọng anh run rẩy, khó nhọc nặn ra hai chữ từ kẽ răng.
Ngay lúc anh chuẩn bị tự mình xoay bánh xe lăn để rời đi, chiếc xe đột nhiên bị đẩy mạnh về phía trước. Tô Từ đẩy anh, hệt như một chiếc xe tăng nhỏ mất kiểm soát, lao thẳng lên vị trí đầu hàng!
"Làm cái gì đấy! Chen ngang à! Có ý thức không hả!" Thím Béo la oai oái, nước bọt văng tứ tung.
Tô Từ một tay chống nạnh, tay kia vỗ mạnh lên lưng tựa xe lăn của Lục Tứ. Dáng vẻ đó giống hệt như đang bảo vệ tài sản riêng của mình.
Cô hắng giọng, thanh âm trong trẻo vang dội như có sức xuyên thấu cực mạnh:
"Mở to mắt chó của các người ra mà nhìn đi! Đây là ai? Đây là Lục Tứ! Cựu Đoàn trưởng đoàn trinh sát! Đôi chân này đã bị đứt lìa ở tiền tuyến phía Nam, là vì gỡ mìn, vì bảo vệ chiến hữu, vì bảo vệ các người để các người có thể bình an đứng đây xếp hàng mua thịt đấy!"
Cả hiện trường lập tức im phăng phắc. Đám đông vừa nãy còn cười ồ lên, giờ phút này từng người một giống hệt như những con vịt bị bóp cổ.
Tô Từ cười lạnh một tiếng, ngón tay chỉ thẳng vào mũi Thím Béo:
"Đặc biệt là bà! Vừa nãy bà nói cái gì? Tàn phế à? Rảnh rỗi à? Dòng chữ “Ưu tiên quân nhân, ưu tiên thương binh” dán trên tường kia, bà không biết chữ hay là mù rồi hả? Nếu không có những người như Đoàn trưởng Lục đổ máu hy sinh, bà có mạng để đứng đây nuôi đống mỡ béo này không? Có còn cần mặt mũi nữa không? Có tin bây giờ tôi đi tìm Chủ nhiệm khu phố của các người, nói chuyện tử tế về vấn đề giác ngộ tư tưởng của bà không! Có phải bà có ý kiến với anh hùng nhân dân không!"
Bị chụp cái mũ lớn này xuống đầu, mặt Thím Béo lập tức đỏ bừng như màu gan lợn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Thời buổi này, vấn đề tư tưởng chắc chắn là một vấn đề lớn.
"Tôi... Tôi không có ý đó... Cô em đừng hiểu lầm..." Thím Béo ấp úng, xám xịt rụt người lùi về đám đông, đến thở mạnh cũng không dám.
Tô Từ hất đầu, bím tóc tết hơi lỏng lẻo vạch ra một đường cong đầy phóng khoáng trong không trung.
Cô cúi người, nở nụ cười ngọt ngào với nhân viên bán hàng đang nhìn đến ngây người trong quầy: "Đồng chí, phiền lấy cho tôi hai cân thịt ba chỉ ngon nhất, lấy loại mỡ ấy nhé! Lấy thêm hai lọ hoa quả đóng hộp nữa! Tôi là người nhà của thương binh, theo quy định của nhà nước, chắc chắn là tôi có quyền ưu tiên mua sắm, đúng không?"
Nhân viên bán hàng như bừng tỉnh sau giấc mộng, liên tục gật đầu: "A... Đúng! Đúng! Tôi cắt cho cô ngay đây!"
Lục Tứ ngồi trên xe lăn, ngẩng đầu nhìn Tô Từ ở phía sau.
Ánh nắng ban mai rọi xuống từ phía sau lưng, phủ lên cả người cô một lớp viền vàng rực, chói lóa đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Dáng vẻ mắng chửi người khác vừa nãy của cô giống hệt như một con hổ con xù lông, hung hãn, đanh đá, nhưng lại bênh vực người nhà một cách đáng yêu.
Bao nhiêu năm nay, anh đã nghe vô số lời an ủi, nhưng chưa từng có ai giống như cô, đứng chắn trước mặt anh, chỉ thẳng vào mặt những kẻ đang xem trò cười kia mà mắng chửi lại.
Cô không hề thương hại anh mà cô đang chống lưng cho anh.
Mua đồ xong xuôi, Tô Từ bước ra ngoài rồi lại đặt gói giấy dầu nặng trĩu lên đùi Lục Tứ.
"Ôm cho cẩn thận nhé, đây chính là chất béo của hai ta trong ba ngày tới đấy."
Lục Tứ cúi đầu nhìn miếng thịt, yết hầu khẽ trượt lên xuống.
Ngay lúc Tô Từ đang ngâm nga hát, chuẩn bị đẩy anh về nhà thì cổ tay cô đột nhiên bị người ta nắm chặt lấy.
Lực tay của Lục Tứ lớn đến kinh người, lòng bàn tay nóng rực và thô ráp, mang theo một lớp vết chai do cầm súng dày đặc.