Tất nhiên là Tô Từ không nhắm đến mấy khúc gỗ đó.
Cô đến đây để "săn đồ cổ".
Với tư cách là người xuyên không, cô tự trang bị cho mình radar "thẩm định bảo vật", thực chất là do kiếp trước cô xem quá nhiều Chương trình thẩm định đồ cổ, cộng thêm một chút may mắn tâm linh.
Lỡ đâu săn được món đồ cổ nào đó, sau này giữ lại làm vật gia truyền cũng tốt.
Ông lão ở trạm phế liệu đang ngồi trước cửa hút thuốc lào, thấy Tô Từ ăn mặc sạch sẽ tươm tất thì không khỏi đảo mắt: "Sách bên kia bán theo cân, gỗ bên kia thì tự chọn. Đừng có bới tung lên, làm hỏng là phải đền tiền đấy."
Tô Từ cười híp mắt, dúi vào tay ông lão một bao thuốc lá Đại Tiền Môn: "Ông cứ nghỉ ngơi đi ạ, cháu chỉ tìm vài tấm ván gỗ thôi."
Cô lúi húi lục lọi trong đống đồ nội thất cũ chất cao như núi.
Nào là bàn hỏng, ghế gãy, rồi cả những chiếc kệ sứt sẹo thiếu chân...
Đột nhiên, ánh mắt Tô Từ dừng lại ở một chiếc tủ rách nát bám đầy bụi bặm, trông giống như tủ đựng dược liệu ở các tiệm thuốc thời xưa. Chiếc tủ đã rã rời, ngăn kéo rớt vung vãi trên mặt đất, nhìn qua đã thấy xui xẻo.
Nhưng khi Tô Từ cầm thử lên, cô phát hiện cảm giác cầm nắm của một chiếc ngăn kéo có vẻ bất thường.
Nó quá nặng.
Hơn nữa, khi lắc nhẹ thì bên trong không phát ra tiếng động nào, chứng tỏ lớp đáy rỗng đã được nhét đầy ắp đồ vật.
Trái tim Tô Từ đập thịch hai tiếng.
Cô không chút biểu cảm giấu chiếc ngăn kéo đó vào giữa một đống ván gỗ trông có vẻ vẫn còn chắc chắn.
"Tiểu Trương, khuân hết đống gỗ này về đi, mùa đông chúng ta dùng để nhóm lửa." Tô Từ vung tay lên, dáng vẻ vô cùng hào sảng.
Vài thanh niên trí thức đến tìm sách cũ ở cạnh đó nhìn thấy vậy thì không nhịn được cười khẩy: "Cô vợ phá gia chi tử này bỏ tiền ra mua gỗ mục về nhóm lửa sao? Có vấn đề về thần kinh à."
"Đúng thế, chẳng biết là vợ nhà ai, trông thì xinh xắn đấy, tiếc là lại bị ngốc."
Tô Từ bỏ ngoài tai mọi lời xì xầm, cô vui vẻ trả vài hào rồi kéo một xe "rác rưởi" về khu tập thể.
Về đến nhà, cô đóng cửa lại và kéo rèm cửa sổ. Ánh sáng trong phòng tối hẳn đi, tạo nên một bầu không khí có một chút bí ẩn. Tô Từ mang chiếc ngăn kéo rách nát đặt lên chiếc bàn trước mặt Lục Tứ với dáng vẻ như đang dâng bảo vật.
"Lão Lục, mở to mắt ra mà xem nhé, tôi sẽ làm ảo thuật cho anh xem."
Lục Tứ nhìn đống gỗ mục nát kia, cảm thấy một chút đau đầu: "Em đi nhặt thứ này về đấy à?"
"Suỵt…" Tô Từ đưa ngón trỏ lên chặn ngang môi.
Cô tìm một cây búa, cẩn thận gõ vài nhát vào đáy chiếc ngăn kéo rồi dùng sức bẻ mạnh.
"Rắc" một tiếng, tấm ván gỗ mục nát nứt toác ra, để lộ lớp đáy rỗng bên trong.
Một gói đồ hình chữ nhật được bọc kín mít bằng giấy dầu rơi ra ngoài. Ánh mắt Lục Tứ lập tức trở nên nghiêm nghị, trực giác của một lính trinh sát dạn dày sương gió mách bảo anh rằng, đồ vật bên trong chắc chắn là không hề đơn giản.
Tô Từ nhanh nhẹn tháo lớp giấy dầu ra.
Bên trong không hề có núi vàng núi bạc như tưởng tượng, mà chỉ có một cuốn sổ tay ghi chép ố vàng và một thỏi vàng nhỏ được quấn chặt bằng dải vải.
"Chà..." Tô Từ nhanh tay chộp lấy thỏi vàng, cô cắn thử một cái, cứng ngắc!
"Phát tài rồi, phát tài rồi! Đây là quỹ đen của tôi!" Cô nhanh chóng nhét thỏi vàng vào túi áo, động tác thoăn thoắt hệt như một con sóc đang giấu thức ăn.