Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 30

Trước Sau

break

Lục Tứ cạn lời nhìn cô, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào cuốn sổ tay kia.

Cuốn sổ tay đó trông có vẻ đã rất lâu đời, trên trang bìa là vài chữ Hán lớn được viết bằng bút lông vô cùng cứng cáp: "Trần thị hành y thủ trát".

Lục Tứ vươn tay cầm lấy cuốn sổ tay, anh lật mở vài trang để xem. Nét chữ bên trong khá nguệch ngoạc, vẽ rất nhiều sơ đồ kinh lạc trên cơ thể người, kèm theo đó là những dòng chú thích châm cứu dày đặc.

"Đây là..." Ngón tay của Lục Tứ dừng lại ở một trang giấy.

Trang giấy đó vẽ sơ đồ kinh lạc của một đôi chân, bên cạnh có ghi chú một dòng chữ: [Phàm là người bị đứt đoạn kinh lạc, máu bầm ứ đọng lâu năm, có thể dùng phương pháp kim châm thấu huyệt, kết hợp uống Hỏa Long thang thì có khả năng nối liền lại được. Tuy nhiên phương pháp này vô cùng nguy hiểm, nếu không phải là truyền nhân của gia tộc họ Trần thì tuyệt đối không được thi châm.]

Nhịp tim của Lục Tứ chợt lỡ mất một nhịp.

Kinh lạc đứt đoạn, máu bầm ứ đọng lâu năm... Chẳng phải đây chính là tình trạng đôi chân của anh hay sao?

"Tô Từ, cuốn sách này..." Giọng nói của Lục Tứ run rẩy một chút.

Tô Từ ghé sát lại nhìn thử, cô tỏ ra thất vọng một chút: "Gì vậy trời, tôi còn tưởng là bí kíp võ công hay bản đồ kho báu cơ đấy. Hóa ra chỉ là một cuốn sách y rách nát thôi sao?"

Thực ra trong lòng cô hiểu rất rõ.

Trong cuốn tiểu thuyết gốc, đôi chân của nam chính đã được chữa khỏi nhờ một vị lão trung y bị điều về nông thôn cải tạo và vị lão trung y đó hình như mang họ Trần.

Cuốn sổ tay này chắc chắn là manh mối quan trọng nhất!

"Đây không phải là sách y rách nát." Lục Tứ chằm chằm nhìn vào dòng chữ kia: “Phương pháp châm cứu được ghi chép trên này có thể chữa được đôi chân của tôi."

"Thật sao?" Tô Từ giả vờ kinh ngạc, đôi mắt cô lập tức sáng rực lên: “Vậy chúng ta thử làm theo xem sao nhé?"

Lục Tứ lắc đầu, anh cười khổ: "Đông y vốn vô cùng uyên thâm, châm cứu lại càng là sai một ly đi một dặm. Chỉ có sách thì vô dụng, phải có người biết thi triển phương pháp châm cứu này mới được."

Anh gập cuốn sách lại, ánh mắt trở nên ảm đạm một chút: "Đây cũng chỉ là một cuốn sổ tay mà thôi, không biết người viết ra nó còn sống trên đời hay không."

"Còn! Chắc chắn là còn sống!" Tô Từ giật lấy cuốn sổ tay rồi phủi nhẹ lớp bụi bên trên: “Một khi ông trời đã sắp đặt để chúng ta nhặt được cuốn sách này thì đó chính là duyên phận. Tôi nghe nói gần đây có một khu chuồng bò, trong đó giam giữ không ít trí thức bị điều xuống cải tạo, biết đâu lại có người am hiểu y thuật thì sao? Chúng ta cứ cầm sách đi hỏi thử xem, lỡ đâu mèo mù lại vớ được cá rán thì sao?"

Lục Tứ nhìn khuôn mặt tràn đầy sức sống của cô, tận sâu trong cõi lòng vốn đã chết lặng của anh chợt bùng lên một ngọn lửa nhỏ.

Đúng vậy, lỡ đâu thì sao?

"Được." Lục Tứ gật đầu: “Nghe theo em."

Đúng lúc này, bên ngoài cổng viện bỗng vang lên giọng nói oang oang đặc trưng của thím Béo, mang theo sự chói tai của kẻ đang hả hê trước nỗi đau của người khác.

"Ối giời ơi, mọi người mau ra đây mà xem này! Cô vợ mới cưới của nhà họ Lục đúng là đồ phá gia chi tử! Dám bỏ tiền ra mua cả một xe gỗ mục về làm củi đốt! Cô ta không muốn sống qua ngày nữa hay sao?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương