“Đại tẩu, ngươi làm cái trò gì vậy? Mẹ muốn dìm chết Nhị Nha thì cứ để mặc bà ấy làm đi. Một con nhóc con mà thôi, cũng có phải con trai nối dõi tông đường đâu, bớt đi một miệng ăn chẳng phải càng tốt hơn sao?”
Một giọng nói non nớt nhưng đầy vẻ cay nghiệt vang lên, đâm thẳng vào tai khiến Diệp Văn đang ngủ say cũng phải nhíu mày.
“Vì một thứ tốn cơm tốn gạo mà ngươi dám đẩy mẹ ngã xuống đất, hại mẹ ngất xỉu, đúng là đại nghịch bất đạo!” Giọng nói non nớt tiếp tục quở trách.
Lúc này, một cô gái trẻ tuổi bên cạnh cũng buông lời châm chọc:
“Đúng vậy đó. Nếu đại tẩu đã không sinh được con trai, sao không thương yêu Diệu Tổ nhà chúng ta nhiều hơn một chút? Sau này để Diệu Tổ bê chậu đưa tang cho ngươi và đại ca, chẳng phải cũng như nhau sao?”
“Nhị tẩu nói đúng!” Giọng nói non nớt kia lập tức hùa theo: “Đợi đại ca về, ta nhất định phải nói cho huynh ấy biết chuyện ngươi đẩy ngã mẹ, xem đại ca có đánh chết ngươi không!”
Ồn ào quá...
Trong tiếng cãi vã ầm ĩ, Diệp Văn bực bội trở mình. Theo thói quen, nàng quờ tay muốn kéo chăn trùm kín đầu nhưng lại vơ vào khoảng không.
Chăn đâu?
Nàng mơ màng đưa tay mò mẫm tìm kiếm, đột nhiên bị một bàn tay nhỏ bé ấm áp nắm lấy.
Cái quái gì vậy?
Sao trong nhà nàng lại có người thứ hai? Nàng vẫn luôn sống một mình cơ mà!
Diệp Văn bị cái nắm tay bất ngờ này dọa cho giật mình tỉnh ngủ. Nhưng vừa mở mắt ra, nàng càng hoảng sợ hơn.
Chẳng phải nàng định nhân dịp thứ Bảy thức khuya, ngủ nướng một giấc cho đã đời sao? Vì sao vừa tỉnh dậy, ngay cả nhà cửa cũng thay đổi thế này?
Nàng cố gắng chịu đựng cơn đau đầu, đưa mắt nhìn xung quanh. Nền đất nện, tường đất loang lổ, đồ đạc bằng gỗ đơn sơ. Trên chiếc giường cách đó không xa, một cô gái trẻ khoảng hai mươi tuổi đang co rúm người, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, trong lòng ôm chặt một cái tã lót, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn nàng.
Căn phòng tối tăm, không khí ngột ngạt, còn thoang thoảng mùi máu tanh khiến người ta không khỏi buồn nôn.
Bản thân Diệp Văn lúc này đang nằm dưới đất, sau gáy đau nhói. Nàng đưa tay ra sau sờ thử theo bản năng, lập tức chạm phải một cục u sưng to bằng quả trứng gà, đau đến mức phải hít hà một hơi.
“Mẹ, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!”
Giọng nói trẻ con vừa nãy lại vang lên bên tai. Diệp Văn nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy một cô bé khoảng mười một, mười hai tuổi, tóc búi hai bên gọn gàng đang ngồi bên cạnh, cúi đầu nhìn nàng.
“Mẹ, người không sao chứ?” Cô bé lo lắng hỏi.
“Ngươi là?” Sao bé gái này lại gọi mình là mẹ nhỉ?