Diệp Văn vung tay tát một cú trời giáng khiến gã con trai cả vũ phu ngã sấp mặt:
“Ngươi còn dám động vào vợ mình nữa thử xem! Bà đây đánh gãy chân ngươi!”
Nữ quản lý cấp cao thời hiện đại Diệp Văn ngủ một giấc, tỉnh dậy đã thấy mình xuyên không thành một mụ đàn bà trung niên cực phẩm thời cổ đại, lại còn bị trói buộc với một hệ thống cải tạo.
Nếu bốn đứa con vô ơn không cải tà quy chính, nàng sẽ phải chết!
Con trai cả vũ phu, quen thói đánh vợ.
Con trai thứ hai tính toán chi li, chỉ giỏi hãm hại người nhà.
Con trai thứ ba phá gia chi tử, cầm tiền mồ hôi nước mắt của cả nhà đi ăn chơi phóng túng.
Con gái út thì suốt ngày mơ trèo cao, chỉ mong được làm tiểu thiếp cho nhà giàu!
Diệp Văn tức giận đập bàn: “Đúng là không dạy nổi mấy đứa này!”
May mắn thay, mỗi lần cải tạo thành công một con báo con, hệ thống lại điên cuồng tặng thưởng hậu hĩnh:
Trừng trị đám cặn bã đã sướng, kiếm tiền lại càng sướng hơn!
Con trai cả còn dám bạo lực gia đình? Cho hắn biết thế nào là tình mẹ ấm áp như nồi nước sôi!
Con trai thứ hai ích kỷ so đo? Cho hắn nếm thử cảm giác bị người khác ăn trên đầu trên cổ!
Con trai thứ ba phá của? Vậy thì bắt hắn kiếm lại từng đồng đã tiêu!
Con gái út muốn trèo cao? Được, đã trèo thì phải trèo lên cành cao nhất cho bà!
Sau này.
Gã vũ phu trở thành kẻ cuồng vợ, kẻ keo kiệt lột xác thành thiên tài kinh doanh, công tử ăn chơi thi đỗ Tân khoa Thám hoa, còn con gái mơ trèo cao lại thật sự sắp thành Hoàng tử phi!
Khi một vị Hoàng tử nào đó mang sính lễ đến cửa cầu hôn, Diệp Văn chỉ nhếch môi cười khẩy:
“Muốn cưới con gái ta? Qua được mười tám cửa ải của bà đây rồi hẵng nói!”
Từ một bà mẹ chồng ác độc bị người người ghét bỏ, nàng trở thành một quả phụ giàu có được vạn người tung hô.
Diệp Văn: “Cảm ơn đã quan tâm! Trị cặn bã, làm giàu đều đủ cả. Cuối cùng thì đám con này cũng được dạy dỗ nên người rồi!”