Diệp Văn ngơ ngác nhìn cô bé trước mặt, trong lòng tràn đầy ngờ vực. Rõ ràng mình còn chưa kết hôn, sao tự dưng lại có một đứa con gái lớn thế này rồi?
Cô bé nghe vậy, sắc mặt thay đổi hẳn: “Mẹ! Mẹ đừng dọa con! Con là Tiểu Nam mà!”
Nói rồi, Tiểu Nam quay đầu trừng mắt nhìn cô gái trên giường: “Tất cả là tại đại tẩu! Là đại tẩu làm mẹ ngã đến mức không nhận ra cả ta! Ta phải đi gọi đại ca về ngay!”
“Đợi đã!” Diệp Văn vội túm lấy cô bé đang định xông ra ngoài. Nàng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhất định không thể để người trước mắt chạy mất.
Người cô gái trên giường nghe thấy mấy chữ “gọi đại ca về”, toàn thân run lên, càng ôm chặt bọc tã lót trong lòng hơn.
Diệp Văn chú ý trên cổ tay nàng ấy có mấy vết máu còn mới, vạt áo cũng dính máu loang lổ, lại nhìn thấy trong lòng nàng ấy ôm một bọc tã lót nho nhỏ, rõ ràng là vừa mới sinh không lâu.
Đứng bên cạnh giường là cô gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi, ánh mắt láo liên đảo quanh như đang tính toán điều gì. Thấy Diệp Văn nhìn sang, nàng ta lập tức giả vờ hiếu thuận đỡ nàng dậy, miệng lại đổ thêm dầu vào lửa:
“Mẹ, người xem đại tẩu làm chuyện tốt gì kìa! Chỉ vì một thứ tốn cơm tốn gạo mà dám ra tay với người. Đợi đại ca về người phải nói chuyện cho ra nhẽ, con dâu mà dám đánh mẹ chồng, còn ra thể thống gì nữa?”
Diệp Văn không khỏi nhíu mày.
Vừa nãy rõ ràng nàng ta còn khoanh tay đứng nhìn, bây giờ lại đổi sang bộ dạng hiếu thảo, những lời nói ra đều là đang châm ngòi ly gián, thật sự khiến người ta chán ghét.
Quả nhiên, nghe nàng ta nói vậy, Tiểu Nam đứng bên cạnh lập tức xù lông, hai mắt trợn tròn, quay đầu hét với cô gái trên giường: “Nhị tẩu nói đúng! Đại tẩu, ngươi dám đẩy mẹ ngã thành thế này, ta phải ra đồng tìm đại ca về hỏi tội ngay!”
Cô bé giãy giụa muốn chạy ra ngoài: “Mẹ, mẹ buông tay ra. Con nhất định phải gọi đại ca về dạy dỗ ả đàn bà độc ác này!”
Cô gái trên giường nghe thấy ba chữ “tìm đại ca”, người lại cứng đờ. Nghĩ đến người phu quân từ trước đến nay luôn mù quáng bênh vực mẹ chồng bất kể đúng sai, nàng ấy vô thức ôm chặt đứa bé trong lòng, co rúm người lùi vào trong góc giường.
Diệp Văn thầm chửi thề: [Mẹ kiếp, toàn là chuyện quái quỷ gì thế này!]
Nhìn ba người trước mắt đều mặc trang phục cổ trang, chẳng lẽ nàng... xuyên không rồi sao?
Nàng không thể tin nổi giơ hai tay lên nhìn, ống tay áo thô ráp và lòng bàn tay đầy vết chai khiến toàn thân nàng run rẩy. Đây chắc chắn không phải cơ thể của nàng!
Tiếng “mẹ” non nớt ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai. Đáng sợ hơn nữa là cô bé kia còn gọi hai cô gái kia là “tẩu”.
Không ngờ thân thể này không chỉ là một người mẹ, mà hai người con trai đều đã lập gia đình, ngay cả cháu cũng có rồi. Nàng vậy mà lại xuyên vào thân xác một phụ nữ trung niên!
Một cơn đau nhói đột nhiên ập tới, Diệp Văn theo bản năng đưa tay day day huyệt thái dương.
Mặc dù không hiểu tại sao mình ngủ một giấc lại đến đây, nhưng qua mấy lời nói vừa rồi, nàng đã đoán được đại khái tình huống. Cái người được gọi là “đại ca” kia rõ ràng là một tên vũ phu khốn nạn, còn hai cô gái này muốn đi gọi hắn về để trừng trị người vợ vừa mới sinh con xong.
Là một người hiện đại, nàng tuyệt đối không thể chấp nhận chuyện này xảy ra ngay trước mắt mình.