Cuối cùng trong phòng cũng được yên tĩnh, nhưng cơn đau thấu tận tim gan kia vẫn không chịu buông tha.
Diệp Văn cuộn mình trên giường, mồ hôi lạnh đầm đìa thấm ướt áo, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Không biết qua bao lâu, khi đoạn ký ức cuối cùng trở về đúng vị trí, cơn đau dữ dội mới dần dần rút đi như thủy triều xuống.
Nàng thở hổn hển mở mắt ra, một nhận thức hoang đường hiện lên trong đầu.
Nàng xuyên không thật rồi!
Chủ nhân của cơ thể này tên là Diệp Văn, tuy tên phát âm giống hệt nàng nhưng cuộc đời lại hoàn toàn khác biệt.
Ở hiện đại, Diệp Văn hai mươi sáu tuổi là một nhân viên công sở xuất sắc, tuổi còn trẻ đã lên đến chức trưởng phòng. Bởi vì bận rộn công việc nên dù đã hai mươi sáu cái xuân xanh, nàng vẫn chưa có nổi một mảnh tình vắt vai.
Trong khi đó, người phụ nữ nông thôn ba mươi sáu tuổi tên Diệp Văn này đã là mẹ của ba trai một gái. Con trai cả và con trai thứ đều đã lập gia đình sinh con, bà ta đã sớm lên chức bà nội.
Nguyên chủ là hình mẫu điển hình của một người phụ nữ nông thôn ít học, một chữ bẻ đôi không biết, tầm mắt hạn hẹp, cả ngày ngoài mở miệng chửi đổng ra thì chỉ biết tính toán mấy cái lợi vụn vặt.
Hễ thấy nhà ai phơi lương thực là bà ta tiện tay bốc một nắm. Lúc đi chợ thấy người bán hàng không chú ý, bà ta cũng lén lút thó thêm vài cọng hành, mấy quả táo. Chiếm được chút lợi nhỏ là hí hửng như nhặt được vàng.
Tham lam vặt vãnh thì thôi đi, cái miệng của bà ta cũng độc địa khiến hàng xóm láng giềng phải né xa. Không ít người từng bị cái miệng lưỡi sắc bén kia của bà ta đặt điều nói xấu.
Phu quân của nguyên chủ là Ôn Thủ Quy, hồi trẻ từng đọc sách, lại theo các đoàn buôn đi khắp nơi, tích cóp được chút gia sản. Nói là gia sản nhưng thật ra cũng chỉ là hai mươi mẫu ruộng cằn cỗi và căn nhà nhỏ đang ở hiện tại. Đáng tiếc năm năm trước, một trận phong hàn đã cướp đi trụ cột của gia đình này, để lại mẹ góa con côi sống chật vật qua ngày.
Sau khi phu quân mất, nguyên chủ càng bộc lộ bản tính của mình. Bà ta dốt đặc cán mai nhưng lại tự cho mình là người tôn quý nhất trong nhà, sống hệt như Hoàng thái hậu, hễ không vừa ý là chống nạnh chửi đổng.
Con trai cả làm việc chậm một chút là bà ta chửi. Con dâu cả nấu cơm mặn một chút, bà ta cũng chửi. Ngay cả con chó nhà hàng xóm chạy vào sân, bà ta cũng có thể đứng ở cửa chửi mắng suốt nửa canh giờ.
Con trai cả Ôn Hướng Đông năm nay mười chín tuổi, là một người nông dân thật thà chất phác. Nhưng trớ trêu thay, người mà Diệp Văn coi thường nhất lại chính là người con trai cả chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời này. Động một chút là bà ta đánh mắng, khiến cho chàng trai hiền lành này vừa kính trọng nhưng lại vừa sợ mẹ mình.
Điều này dẫn đến việc đứa con cả nghe lời nguyên chủ răm rắp. Thậm chí để tránh bị mẹ đánh mắng, hắn còn học được cách chuyển dời mâu thuẫn. Mỗi khi mẹ hắn muốn mắng người, hắn lập tức trút giận lên đầu vợ. Khi mẹ chồng nàng dâu cãi nhau, hắn còn tranh phần “giúp” mẹ dạy dỗ vợ, chỉ sợ chậm một bước lửa giận của mẹ sẽ đổ lên đầu mình.
Con dâu cả Tưởng Liên lại là điển hình của phụ nữ bị lễ giáo phong kiến thuần hóa triệt để. Dù thường xuyên bị phu quân và mẹ chồng đánh mắng, nàng ấy cũng chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, không dám hé răng phản kháng nửa lời.