Đúng lúc này, một bé gái chừng một tuổi loạng choạng bước vào từ ngoài cửa.
Tóc cô bé khô vàng, quần áo trên người vá chằng vá đụp, cánh tay gầy đến mức chỉ còn da bọc xương khiến cái đầu nhỏ trông to một cách bất thường. Ai nhìn vào cũng biết đứa trẻ này bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng.
“Tiểu Thảo!”
Cô gái trên giường vừa trông thấy con gái mình, đôi mắt vốn đờ đẫn lập tức sáng bừng lên. Nàng ấy cố sức ngồi dậy muốn xuống giường nhưng lại đột nhiên cảnh giác nhìn thoáng qua mẹ chồng và em chồng, sau đó ôm chặt bọc tã trong tay dường như sợ bị bọn họ cướp mất, cuối cùng chỉ nhỏ giọng gọi đứa trẻ:
“Tiểu Thảo, lại đây với mẹ.”
Diệp Văn nhìn dáng vẻ như chim sợ cành cong của nàng ấy, trong lòng đã hiểu ra được mấy phần.
Kết hợp với cuộc nói chuyện vừa nghe được, đại khái là cô gái này vừa sinh một bé gái, nguyên chủ là bà mẹ chồng trọng nam khinh nữ muốn dìm chết đứa bé. Trong lúc tranh chấp, bà ta vô tình ngã xuống mất mạng, khiến nàng xuyên qua đây.
Biết đối phương sợ mình, Diệp Văn cũng không muốn gây áp lực thêm. Nàng chống tay xuống đất, loạng choạng đứng lên định bước ra ngoài. Nhưng nàng càng đến gần cửa, đứa trẻ tên Tiểu Thảo kia càng run rẩy dữ dội hơn, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ sợ hãi.
Diệp Văn cạn lời. Rốt cuộc nguyên chủ đã tạo nghiệp gì mà có thể khiến một đứa trẻ hơn một tuổi hoảng loạn đến vậy?
Ngay lúc đang suy nghĩ, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng quát chói tai của Tiểu Nam: “Nha đầu chết tiệt, run cái gì mà run? Dám đụng vào bà nội mày xem tao có lột da mày không!”
“Oa!” Bị tiếng quát giận dữ này dọa cho giật mình, Tiểu Thảo lập tức òa khóc nức nở.
Sản phụ trên giường không thể nhịn được nữa, đặt bọc tã xuống rồi đi chân trần chạy xuống giường che chở con mình: “Tiểu Nam! Con bé còn nhỏ, muội chấp nhặt với nó làm gì?”
Ai ngờ lời này như chọc phải tổ ong vò vẽ, cô bé lập tức xù lông, miệng la lối, nước bọt văng tứ tung:
“Hôm nay đại tẩu ăn gan hùm à mà dám quát ta? Vừa rồi ngươi đẩy ngã mẹ để bảo vệ cái thứ tốn cơm tốn gạo kia, giờ lại dám dạy đời ta nữa! Theo ta thấy, cứ làm theo ý mẹ. Đứa nhỏ thì ném vào thùng nước tiểu dìm chết, đứa lớn thì bán cho bọn buôn người, đỡ tốn cơm tốn gạo!”
Diệp Văn nghe mà thái dương giật giật: “Câm miệng hết cho ta!”
Mới có mấy tuổi đầu mà mở miệng ngậm miệng là giết người bán người, nguyên chủ dạy dỗ con kiểu gì vậy chứ?
Nhưng Tiểu Nam lại hiểu sai ý, đắc ý hất cằm về phía đại tẩu: “Nghe thấy chưa? Mẹ bảo ngươi câm miệng đấy!”
Diệp Văn tức nghẹn họng, đang định nổi giận thì bỗng thấy đầu đau nhói dữ dội. Lần này là đau thật sự, như thể có ai đó cầm dùi đục khoét thẳng vào não nàng.
Nàng theo bản năng đưa tay ôm trán. Trong phút chốc, vô số ký ức xa lạ ồ ạt kéo đến như thủy triều, tranh nhau chen vào ý thức của nàng.
Đầu Diệp Văn đau như búa bổ, hoa mắt chóng mặt, thế mà bên tai vẫn vang vọng giọng nói chói tai của Tiểu Nam và tiếng nức nở đứt quãng của con dâu cả.
“Câm miệng hết cho ta!”
Tiếng quát này bật ra theo phản xạ, đến chính nàng cũng giật nảy mình. Lúc này nàng còn hơi sức đâu mà hòa giải nữa. Trong cơn đau đầu dữ dội, nàng lảo đảo lao về phía gian nhà chính, gần như là ngã nhào vào cửa rồi vội vàng trở tay đóng sầm lại, cài then chặt.