Diệp Văn nắm chặt tay cô bé, sợ chỉ cần buông ra là cô bé sẽ chạy mất: “Con à, sau gáy ta đau quá, con đỡ ta về phòng nghỉ ngơi đi.”
Phải giao cho con bé chút việc để làm, nó mới không suốt ngày nghĩ đến chuyện đi mách lẻo nữa.
“Vâng, mẹ, dù sao đại ca cũng sắp về rồi.” Cô bé bĩu môi nói: “Đợi đại ca về, con nhất định phải để huynh ấy dạy dỗ đại tẩu một trận! Dám hỗn láo với mẹ chồng!”
Diệp Văn nghe mà chỉ muốn thở dài. Xem ra nha đầu này không những không từ bỏ ý định mách lẻo, mà lời lẽ cũng chẳng có chút tôn trọng nào với đại tẩu của mình.
Ánh mắt nàng chuyển sang cô gái đang co rúm trong góc giường. Cô gái kia đang run rẩy ôm con, ánh mắt thất thần, ngay cả một lời biện bạch cho mình cũng không dám nói. Rõ ràng ở trong cái nhà này, ngay cả chút tôn nghiêm cơ bản nhất nàng ấy cũng không có.
“Tiểu Nam, muội cứ đi gọi đại ca đi, ở đây có ta rồi.” Điền Xuân Hoa, cô gái trẻ tuổi vừa xúi giục ban nãy lại lên tiếng. Nàng ta thân mật khoác tay Diệp Văn: “Mẹ, để con dìu người về phòng.”
Nàng ta vừa xen vào, cô bé lập tức xoay người muốn chạy ra ngoài.
“Đứng lại!” Diệp Văn quát lớn một tiếng, trong giọng nói ẩn chứa sự uy nghiêm không cho phép nghi ngờ.
Tiếng quát này khiến Tiểu Nam đang định ra cửa giật nảy mình, còn bàn tay Điền Xuân Hoa đang vươn ra định đỡ nàng cũng cứng đờ giữa không trung. Mẹ chồng xưa nay tính tình thất thường, tiếng quát giận dữ đột ngột khiến Điền Xuân Hoa không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Diệp Văn hất bàn tay giả dối của Điền Xuân Hoa ra: “Ta đã nói rồi, để Tiểu Nam đỡ ta về phòng.”
Nàng lạnh lùng liếc xéo người con dâu thích gây sự này, đưa tay chỉ về phía phòng bếp: “Con đi đun chút nước nóng, ta khát rồi.”
Ánh mắt Diệp Văn sắc như dao, nàng xem như đã hiểu rồi, cô con dâu thứ hai này cố tình muốn gây chuyện. Nàng ta xúi Tiểu Nam đi gọi đại ca về, chẳng phải là để xem kịch vui hay sao?
Điền Xuân Hoa bị mẹ chồng nhìn thấu suy nghĩ trong lòng nên chột dạ, hậm hực “Vâng” một tiếng rồi lề mề đi ra ngoài.
Trong lòng nàng ta không khỏi thắc mắc.
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây sao? Bình thường mẹ chồng không chịu nổi chút uất ức nào, sao đột nhiên lại đổi tính thế này? Không những không cho em chồng đi mách lẻo, ngược lại còn trừng mắt lạnh lùng với mình...
Mặc dù ỷ vào việc sinh được con trai nối dõi mà có phần tự tin hơn trong nhà chồng, nhưng Điền Xuân Hoa vẫn biết rõ tính của mẹ chồng. Chiều chuộng cháu trai hết mực nhưng lại không mấy kiên nhẫn với con dâu.
Nàng ta rụt cổ, cuối cùng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, ngoan ngoãn đi về phía phòng bếp.