Chương 1: Chẳng qua chỉ thức khuya đọc một cuốn ŧıểυ thuyết thôi mà, cũng xuyên sách được sao?
"Hiểu Hiểu, Hiểu Hiểu, tỉnh dậy đi."
Một lực đạo kèm theo âm thanh đánh thức truyền tới, Xuân Hiểu, người đang nằm trên giường ngủ say, trở người rồi vùi đầu vào chăn.
"Mẹ ơi, mẹ yêu quý của con, kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc rồi mà, mẹ để con nằm trên giường một lúc nữa đi, mẹ ngoan."
Cô gái trẻ đang đứng ở mép gường, nghe thấy giọng nói mơ hồ trong chăn rồi tự hỏi. Mẹ? Mẹ gì chứ?
Thấy người trên giường vẫn không muốn thức dậy, thấy giờ đang đến gần, ma ma huấn luyện đã đợi bên ngoài một lúc lâu, sự kiên nhẫn của của cô gái trẻ sắp hết, lực đạo trên tay ngày càng mạnh.
"Xuân Hiểu, nếu ngươi còn không dậy nữa, chờ đến khi phu nhân trách phạt, ngươi tự chịu đi, bọn ta sẽ không giúp ngươi bù vào chỗ thiếu đâu."
Chiếc chăn trên đầu Xuân Hiểu bị xốc lên mạnh mẽ, ánh sáng chói mắt, người vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, đưa tay che ở trước mắt: “Đồng chí Đặng Nồng, có phải là cậu đã quên bây giờ tớ là một sinh viên đại học đang chờ tựu trường rồi hay không, không phải là một học sinh cấp ba hận không thể chờ học tập ngày đêm không ngừng nghỉ. Tớ cảm thấy, ngay lúc này mình có quyền nằm trên giường, thậm chí là lười biếng nữa chứ. ”
"Đồng chí? Đồng chí gì cơ? Hiểu Hiểu, hôm nay ngươi bị gì vậy, muộn thế này rồi mà vẫn chưa dậy, lại còn sáng sớm nói linh tinh. ”
Cô gái trẻ trông có vẻ khó hiểu, vừa định phát uy tư thế của mình, nhưng lại bị lời nói của người trên giường dập tắt.
"Hiểu Hiểu, dậy đi, sao hôm nay lại vô lễ như vậy. Ta và Xuân Thước, Xuân Hoa các nàng đã dậy sớm để chuẩn bị rửa mặt chải đầu trang điểm cho ngươi rồi đây. ”
"Hôm nay ngươi cảm thấy trong người khó chịu?" Giọng nói rõ ràng là quan tâm, kèm theo một đầu ngón tay mảnh khảnh dò tới, sờ lên trán: "Cũng không nóng mà, chẳng lẽ là bị ma nhập?"
Xuân Hiểu chú ý từng câu, cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không đúng, phu nhân? Mẹ của mình vẫn còn cosplay người cổ đại à? Này, không đúng, giọng nói của mẹ từ khi nào dịu dàng như vậy chứ? Nghe có vẻ trẻ hơn rất nhiều mà.
Mở đôi mắt nghi ngờ ra, đập vào mắt thấy một nữ tử xinh đẹp, mặc trang phục cổ đại, Xuân Hiểu hơi sốc, gì vậy, nằm mơ hay gặp ma đâ? Nếu không thì tại sao mới sáng sớm, lại có một chị gái xinh đẹp mặc trang phục cổ đại đứng ở đầu giường của mình chứ.
Xuân Hiểu thường thích đọc truyện tranh, có chút nhiệt tình: "Tôi sẽ đi, ŧıểυ tỷ tỷ, cô thật là xinh đẹp, cô chờ một chút nhaa, tôi lấy điện thoại di động chụp cho hai ta một tấm."
Từ trước đến giờ Xuân Hiểu luôn lạc quan tích cực, không bị sốc hay sợ hãi khi nhìn thấy cảnh này, mà vội vàng tìm điện thoại di động để chụp ảnh trước, bất kể là nàng đang nằm mơ hay gặp ma, một giấc mơ thôi mà sẽ tan biến khi mình tỉnh dậy! Nếu là ma thì chúng đã giết mình từ lâu rồi, tại sao phải kiên nhẫn đánh thức mình dậy?.
Mò bên trái bên phải xong, không thể tìm thấy điện thoại di động của mình, rốt cuộc hoàn toàn cảm thấy có điều gì đó không ổn, chiếc giường này, ga giường này, rèm cửa – khoan đã, tất cả trông cổ kính quá, sau đó nhìn xung quanh. Ể, căn phòng này không phải của mình, nhìn vào ŧıểυ tỷ tỷ xinh đẹp vừa rồi giật mình một cái, một tiếng hét chói tai có thể làm rung chuyển mái nhà vang khắp bầu trời Vi phủ, những con chim sẻ đậu trên cây giật mình mà bay đi.
Trong phòng, Xuân Hiểu cuối cùng cũng tỉnh lại, run rẩy chùm chăn chất vấn: "Cô cô cô, cô là ma hay người aaa, tôi tôi tôi, tôi đang ở đâu đây, đây là nơi quái quỷ nào vậy, tôi vẫn chưa muốn chết, aaa."
Nữ tử đứng trên mép giường, có chút im lặng nhìn người trên giường đột nhiên kích động: "Hôm nay ngươi không muốn rời giường thì thôi đi, tại sao sáng sớm lại còn nói nhảm lung tung nữa, phu nhân đưa ma ma giảng dạy tới, nhưng chờ một lúc lâu rồi, lát nữa xem ngươi có bị mắng hay không."
Thích Dụ vẫn chưa kịp kiểu hết chuyện đang diễn ra trước mắt, lời nói của người đối diện càng khiến nàng hoang mang hơn, phu nhân? Ma ma giảng dạy? Nó là cái gì????
Chờ chút? Ma ma giảng dạy! ? Đây không phải là nhân vật trong truyện h văn cổ đại mà mình đã thức trắng đem đọc tối qua sao?
What???
Mình chỉ vừa đọc h văn thôi mà cũng có thể xuyên không ư?
Cho nên hoàn cảnh hiện tại của mình là ở trong phủ của nam chính, nhà giàu nhất Dương Châu, Vi phủ??
Mà người ở phía đối diện, nhìn tướng mạo này, chẳng phải là đại nha đầu Xuân Kính được miêu tả là có chút tư sắc và tinh thần trách nhiệm ở trong ŧıểυ thuyết đó sao?
Định luật thức khuya đọc h văn sẽ xuyên sách ????
Ha ha ha, đừng có lừa tôi chứ.
Chẳng qua người ta là xuyên qua không thành công chúa quý tộc đeo ngọc đắt tiền, hay mỹ nhân đại ŧıểυ thư giàu có, thì cũng là thứ nữ trong vương phủ, ít nhất cũng có tên tuổi dễ nghe một chút.
Mà mình, xuyên thành nha hoàn hiểu chuyện của nam chính!
Chờ chút, nha hoàn hiểu chuyện???