Chương 2: Học cách mê hoặc lòng người
Xuân Hiểu còn chưa tỉnh lại sau cú sốc, đã bị Xuân Kính, Xuân Thước và Xuân Hoa ép đến trước gương trang điểm.
Ở thời đại này, gương trang điểm là một thứ hiếm có, nhưng Vi phu nhân cảm thấy nữ nhân nên ăn mặc hài lòng chính mình, đã hào phóng sắp xếp cho mỗi phòng một chiếc. Đối với người ngoài, điều này càng chứng tỏ sự giàu có của Vi phủ, quả là hào phóng.
Kể từ khi Xuân Hiểu rời giường, liền bị kéo đi thay một chiếc váy xếp ly thiên điệp màu trắng, váy tao nhã tung bay, nghe nói sau khi được phu nhân tuyển chọn làm nha hoàn hiểu chuyện, đã phái ma ma quản sự ở bên người đưa tới mấy bộ váy, đây chỉ là một trong số đó.
Xuân Hiểu bị ép ngồi vào ghế đẩu, ba người họ vây quanh nàng, chải tóc, lau mặt, mỗi người dùng tay chân múa máy mặc y phục cho nàng với tốc độ nhanh nhất, trong miệng đưa ra đủ loại lời căn dặn.
"Đến viện của đại thiếu gia, nhớ an phận thủ thường, làm bất cứ điều gì đại thiếu gia bảo ngưi làm, hiểu chưa?"
"Đại thiếu gia là người điềm tĩnh chững chạc và đáng tin cậy, mặc dù không tùy tiện cười nhưng tính khí cũng coi như tốt, sẽ không dễ đánh mắng xử phạt. Nhưng ngươi với bản tính bốc đồng, rời đi rồi thì phải kiềm chế chút. Đừng có làm phật lòng đại thiếu gia. ”
“Sau khi đi thì tay chân cẩn thận một chút, đừng có lỗ mãng nữa."
Ba vị tỷ muội không biết mệt mỏi mà dạy bảo.
Mà Xuân Hiểu vẫn đang đi vào cõi thần tiên.
Không có một chút phòng bị, cứ để mặc như vậy sao?
Dưa hấu, máy lạnh, điện thoại di động, máy tính, truyện tranh của tôi aaa! Không có mấy thứ đó thì làm phải sống như thế nào đây aaa?
Thế giới cổ đại nào có thuận tiện và thoải mái như ở thế kỷ 21 được.
Nếu thật có chuyện xuyên sách không tưởng như vậy, chắc chắn cũng sẽ có cách để trở về.
Dựa trên kinh nghiệm đã xem qua.
Nhảy hồ?
Đâm đầu vào cột?
Hay rơi từ trên cao xuống?
Cũng không thể là đến ngày có thất tinh liên châu, xuất hiện một kẽ hở không gian để trở về đấy chứ ?!!
Không được, không được, không thể nào, tuyệt đối không thể, bây giờ là chủ nghĩa duy vật của thế kỷ 21, không thể có một điều thái quá như xuyên sách được, nằm mơ, đây chắc chắn là nằm mơ rồi.
Đúng đúng đúng, trong mơ sẽ không cảm thấy đau.
Xuân Hiểu nhắm chặt mắt rồi lén lút véo đùi một cái, đau quá, đau đến mức sắp chảy cả nước mắt.
Xuân Hiểu chậm rãi mở mắt, trời đất ơi! Ba hồn ma xinh đẹp vẫn còn đó.
Xuân Kính nhìn người đẹp trong gương, sau khi bọn họ trải qua 'cuộc chiến khốc liệt', làn da của Hiểu Hiểu trắng như ngọc, khuôn mặt tựa như hoa đào, thật đẹp, đẹp đến nỗi bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cũng sẽ không thể rời mắt.
Xuân Hoa và Xuân Thước cũng đồng thanh khen ngợi.
Xuân Hiểu nhìn mình trong gương đồng, khuôn mặt méo mó, hiệu ứng gương giống như loại gương biến dạng, không khỏi thở dài, quả nhiên cổ đại là xã hội không có văn minh tiện lợi chút nào.
Hức hức ⊙_⊙
Được ba vị tỷ tỷ xinh đẹp vây quanh, Xuân Hiểu nhìn thấy người được gọi là ma ma dạy bảo trong sân, ngồi ở bàn đá ngoài trời uống trà, chỉ cần nhìn từ phía sau lưng liền cảm thấy đó là một người đẹp, vòng eo thon kia, tư thế vạn người mê kia.
Đây xác định là một vị ma ma sao???
Từ lúc xuyên sách Xuân Hiểu còn chưa lấy lại tinh thần, nhưng nàng vẫn giữ phép tắc đúng mực, chủ động mở miệng chào hỏi: "Chào ma ma, sáng nay đột nhiên cảm thấy không khỏe, xin lỗi đã để cho ngài đợi lâu."
Nghe thấy giọng nói, người đang ngồi đứng dậy xoay người lại.
Xuân Hiểu bị vẻ đẹp của người trước mặt làm cho choáng váng.
Mỹ nhân, đại mỹ nhân tuyệt sắc! Eo thon lưng thẳng, trước ngực đầy đặn, khuôn mặt thanh tú kết hợp với đôi mắt hoa đào quyến rũ, khoé mắt có một nốt ruồi đỏ, càng tăng thêm vẻ quyến rũ, đôi mắt ngậm nước, trên người nàng ta như thể có điện, khiến người xem bị tê liệt.
Cực phẩm, đúng là hiện thân của cái đẹp, tư sắc này, đừng nói là nam nhân, ngay cả nàng nhìn cũng chảy nước miếng a.
Mỹ nhân đứng đối diện giơ tay che nụ cười, tay kia chạm vào khóe miệng nàng: "Cô nương, khoé miệng của ngươi…” lời chưa nói xong thì ngưng.
Xuân Hiểu thốt lên đầy ngưỡng mộ, ngay cả giọng nói cũng hay như một viên ngọc trai rơi vào mâm ngọc vậy.
Chỉ là mỹ nhân tỷ tỷ nói gì cơ, khoé miệng? Khoé miệng của ai chứ?
Đưa tay ra quẹt một cái, ngượng ngùng, Xuân Hiểu lau nước miếng mà vẫn không rời mắt khỏi mỹ nhân. Trời ơi, thật là thất lễ.
“… Hắc hắc hắc. ”
Xuân Hiểu ngượng ngùng cười, vội vàng muốn lấy tay áo lên lau miệng.
"Cô nương, không thể." Mỹ nhân ở phía đối diện đến gần, lấy khăn tay của mình ra, nhẹ nhàng lau cho Xuân Hiểu.
Thân hình mỹ nhân bước đến, trên người toả ra hương thơm, phong tình vạn chủng, người xem không tự chủ được mà ngẩn người.
Mỹ nhân chủ động lên tiếng: "Ta là Lâm Đình, Đình trong sân đình. Là ma ma dạy bảo ngươi về chuyện phòng the trong thời gian này. ”
Xuân Hiểu chìm trong mỹ sắc tỉnh lại, ngượng ngùng mở miệng: "Ta, ta tên Xuân Hiểu."
Không biết tại sao, khi nghe mỹ nhân mặt không đổi sắc đề cập đến chủ đề đó, da mặt có chút nóng, lỗ tai đều bị nhuộm đỏ, như thể chính mình mới là người đang nói lời khiếm nhã.
Là một người dày dạn kinh nghiệm trong việc bàn chuyện H với bạn bè của mình, cũng không có bị ép buộc phải tiếp nhận kiến thức trên giường một cách thẳng thừng như vậy.
Nhìn thấy dáng vẻ ngượng ngùng của nàng, Lâm Đình chủ động nắm lấy tay nàng và nói: "Yên tâm, ta chắc chắn sẽ không phụ kỳ vọng của phu nhân, mấy ngày tới sẽ chăm sóc dạy bảo ngươi trở thành một người hiểu chuyện."
"Ta sẽ đưa ngươi đến phòng dạy bảo."
Và thế là, Xuân Hiểu cứ như thế bị bắt làm chuyện không hợp khả năng.
Đi theo bước chân của mỹ nhân, đi qua khu vườn đầy hoa, người làm vườn trong hoa viên đang vun đất cho các loại cây, những con ve sầu kêu râm ran không ngừng, mặt trời đã treo trên đỉnh đầu.
Xuân Hiểu mặc một chiếc váy dài được bọc ba lớp bên ngoài, cảm thấy áo lót đã dính vào người, giờ phút này lại nhớ tới máy điều hòa không khí lên đến đỉnh điểm.
Đi ngang qua hồ nước, bên trong cá chép đang thong thả kiếm ăn, Xuân Hiểu hận không thể trở thành một con cá, cũng được thong dong tự tại như vậy, ở trong nước còn có thể thoát khỏi cái nóng. Có lẽ sau khi xuống đó là có thể trở về.
Không phải tất cả bọn họ đều viết như vậy sao??
Nghĩ như vậy, người cũng theo chân mà làm.
Chỉ nghe “ùm” một tiếng, cá chép vốn đang nhàn nhã ăn bị sợ hãi rồi phân tán ra mọi hướng.
"A a a a, người đâu, có người rơi xuống nước.”
Hạ nhân trong hoa viên hoảng loạn, có người chạy đi kêu người, có người đi tìm dụng cụ, có người muốn trực tiếp xuống nước cứu người.
Nhờ Xuân Phong đại ca, cũng chính là người cha già của Xuân Hiểu đã nghiêm khắc huấn luyện bơi từ nhỏ, sau khi rơi xuống Xuân Hiểu phát hiện ra mình không bị bất tỉnh như trong tưởng tượng, ngược lại bởi vì bản năng sinh tồn mà vô thức chèo tay nổi lên nước, kết quả là nàng tự bơi vào bờ.
Những người lúc nãy vẫn còn đang hốt hoảng, nhìn một màn thần kỳ trước mắt, ai nấy cũng gần như rớt hàm, Xuân Hiểu này học bơi từ khi nào vậy?
Xuân Hiểu xấu hổ đến mức muốn chui vào kẽ hở trên đất, bị một đám người nhìn như vậy, đơn giản là một hiện trường xã hội.
Lâm Đình nhìn về hướng người đang bơi dưới nước, di chuyển nhanh về phía trước, ngay khi Xuân Hiểu lên bờ thì cởi áo ngoài rồi khoác lên người nàng.
Xuân Hiểu giữ chặt chiếc áo choàng trên người, không ngừng cảm ơn mỹ nhân: "Đa tạ Lâm Đình tỷ."
Đối mặt với những người đang chứng kiến, Xuân Hiểu chỉ có thể ngượng ngùng giảng hoà: "Ha ha ha ha, trời nóng quá, ta chỉ xuống nước để hạ nhiệt thôi, ta không sao, mọi người giải tán hết đi."
Thấy không có gì nghiêm trọng xảy ra, đám đông mới lần lượt giải tán.
Bối cảnh của cuốn sách này là Lê triều, là một triều đại không có thật, hay đúng hơn là do tác giả tạo ra. Mặc dù tác giả xây dựng các phong tục dân gian cởi mở, giữa nam nữ không cần phải có đại cố kỵ, nhưng dẫu sao nàng đang mặc y phục màu trắng, dính nước là rất dễ bị lộ, ở đây có nhiều người như vậy, trong đó cũng có không ít nam nhân, Xuân Hiểu nhìn về phía mỹ nhân tỷ tỷ với ánh mắt cảm kích.
Sợ rằng nàng ấy sẽ truy hỏi, Xuân Hiểu vội vàng mở miệng để lấp liếʍ.
"Ta vừa rồi là chân trái vấp chân phải, không cẩn thận bị rơi xuống nước, thật xin lỗi, lại làm trì hoãn thời gian của tỷ rồi."
Lâm Đình lắc đầu, chiếc trâm hoa lan trên đầu hơi đung đưa, tạo nên một độ cong tuyệt đẹp: "Trở về thay y phục trước, đừng để bị cảm lạnh."
Xuân Hiểu gật đầu một cái, cứ như vậy dưới ánh mắt kỳ lạ của mọi người nàng vội vã quay trở lại con đường ban đầu đến, gấp đến mức giống như bị một con ma đuổi theo phía sau.
——————————————————————
Xuân Hiểu: Mọi người, có ai thấu được chứ? Phương pháp ngã vào hồ nước không chỉ không thể thực hiện được, mà còn khiến cho mình ngày đầu tiên ở trong tình cảnh mất mặt ô ô ô ô ô ô …