Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 11

Trước Sau

break

Trong lúc kể, nàng còn không tiếc lời mắng chửi hai kẻ kia, giọng điệu hào hùng như thể căm thù tận xương tủy.

Cuối cùng vì kích động quá mức, chính nàng lại bị sặc nước bọt, ho khan mấy tiếng. Lúc này, một chén trà được đưa đến trước mặt.

Nàng nhận lấy, ngửa cổ uống cạn một hơi, ép tâm trạng bình ổn trở lại.

Tự cảm thấy màn “diễn xuất” vừa rồi vô cùng tự nhiên, nàng khẽ thở phào ngẩng đầu nhìn về phía đối diện.

Chỉ thấy ánh mắt Bùi Văn Tuyết vẫn tĩnh lặng như mặt nước không gợn, nhưng khóe môi hắn vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt: “Đa tạ Lâu tiểu thư đã nói cho ta biết.”

“Đó là chuyện nên làm. Dù gì công chúa cũng là bằng hữu thân thiết của ta.” Nàng đáp lời không chút do dự.

“Vậy Lâu tiểu thư định xử trí thế nào?” Lần này, nét dò xét hiện rõ nơi ánh mắt hắn.

“Thấy tận mắt mới tin.” Nàng mỉm cười: “Ta định để công chúa tự mình chứng kiến cảnh hai kẻ đó gặp mặt. Nhưng chỉ vậy thôi thì chưa đủ. Ta cần điện hạ giúp sức, bởi vì cảnh tượng đó không thể chỉ để công chúa chịu tổn thương một mình.”

“Bọn họ muốn bôi nhọ công chúa? Vậy thì cứ dùng thủ đoạn của chính họ để phản kích.”

“Công chúa vốn là người nhân hậu. Biết đâu sau khi nghe vài lời ngon ngọt từ tên cặn bã kia, nàng ấy lại mềm lòng. Ta muốn khiến mọi thứ... không còn đường lui.”

Bùi Văn Tuyết lúc này mới nghiêm túc đánh giá người trước mặt.

So với lần đầu gặp gỡ, nàng quả thực thay đổi hoàn toàn. 

Làn da trắng mịn trước kia nay bị nước gừng làm xỉn màu, lông mày tô đậm khiến dung nhan vốn yêu kiều trở nên mạnh mẽ. Đôi mắt từng chứa đầy kiêu căng, hư vinh, giờ đây ánh lên tia sáng sắc bén và linh hoạt.

Giống như biến thành một người khác.

Hắn thu lại ánh mắt, thấp giọng nói: “Lâu tiểu thư nghĩ kế không tệ. Vậy... cần ta làm gì?”

Sao lại dễ nói chuyện thế? Nhưng nghĩ lại thì... tỷ tỷ ruột của mình bị hại, nếu không dễ nói chuyện mới là lạ!

Lâu Đường Nguyệt khẽ nhướng mày: “Điện hạ giúp ta điều tra thời gian và địa điểm hai người kia gặp mặt, những việc còn lại giao cho ta.”

“Đa tạ Lâu tiểu thư.”

Lời vừa dứt, Lâu Đường Nguyệt đứng dậy cáo từ. Nàng cần trở về sắp xếp kế hoạch cho chu toàn.

Bùi Văn Tuyết yên lặng nhìn hai bóng người khuất dần dưới lầu, ánh mắt thâm trầm, không chút gợn sóng.

Quý Bách Xuyên đẩy cửa bước vào, không chút khách khí ngồi xuống đối diện hắn: “Đã có người ra tay thay, điện hạ định không đích thân động thủ nữa sao?”

“Nếu tỷ ấy cứ mỗi lần gặp ta là nhớ tới chuyện năm xưa...” Bùi Văn Tuyết khẽ khàng đáp: “Vậy ta nên hạn chế xuất hiện trước mặt tỷ ấy thì hơn.”

Câu nói tưởng nhẹ nhàng nhưng giọng điệu lại chất chứa nỗi buồn khó nói. Ngay cả nụ cười thường trực nơi khóe môi cũng biến mất.

...

Lâu Đường Nguyệt nằm tựa trên ghế quý phi, an nhàn hưởng thụ làn gió quạt từ tay nha hoàn.

Hồng San bưng ra một hộp đồ ăn, bên trong là chén canh ô mai ướp lạnh: “Tiểu thư, mau uống vài ngụm để giải nhiệt đi ạ.”

Nàng lập tức chạy đến bên bàn gỗ, uống một ngụm. Chua chua ngọt ngọt, đúng là món thần thánh giải nóng ngày hè.

Còn chưa kịp xuýt xoa, đã thấy Hồng San phất tay cho nha hoàn lui xuống, rồi từ đáy hộp thức ăn lấy ra một phong thư: “Tiểu thư, có thư gửi đến.”

Lâu Đường Nguyệt uống cạn phần canh, mở thư ra xem. Vừa nhìn rõ thời gian và địa điểm, nàng lập tức bật cười thành tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương