Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 10

Trước Sau

break
Nàng chỉ nhớ đến đoạn cuối truyện hình như là hắn lên làm hoàng đế.

Hôm nay hắn mời nàng đến đây là vì chuyện gì? Trước khi hiểu rõ ý đồ của đối phương, Lâu Đường Nguyệt không dám mở lời tùy tiện.

“Mới hơn một tháng không gặp, Lâu tiểu thư đã không còn nhận ra ta nữa rồi sao?” Hắn khẽ cười, nét mặt dịu dàng.

Hai người từng gặp qua? Còn có vẻ thân quen lắm?

Nghĩ lại cũng đúng, là đệ đệ ruột của công chúa, sao có thể chưa từng gặp nguyên chủ?

Lâu Đường Nguyệt còn đang suy nghĩ nên dùng thái độ thế nào để trò chuyện thì hắn đã cúi mắt, nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói: “Nhưng cũng không thể trách Lâu tiểu thư.”

“Ba ngày không gặp đã nên nhìn bằng con mắt khác, huống hồ đã một tháng không gặp. Lâu tiểu thư nay khác trước, ngay cả ta cũng suýt không nhận ra.”

Tim Lâu Đường Nguyệt khẽ chấn động.

Tay này quả nhiên là người có tư chất làm đế vương. Chỉ một lần gặp mặt đã nhận ra nàng không còn là người cũ.

Nàng xoay xoay tách trà trong tay, khẽ nhướng mày: “Điện hạ nói vậy, chẳng phải khiến công sức hôm nay của ta thành công cốc sao?”

“Vì để hóa trang thành nam nhi, ta cũng vất vả lắm đấy. Nếu điện hạ nhận ra ta ngay từ đầu, chẳng phải ta phí công rồi sao?”

“Lâu tiểu thư nói rất có lý.” Hắn bật cười, nụ cười kia vừa sạch sẽ, vừa dịu dàng khiến người ta khó lòng rời mắt.

Lâu Đường Nguyệt nhìn vẻ mặt ấy, chẳng thể đoán nổi hắn có tin lời nàng hay không.

Nàng cười gượng vài tiếng, uống một ngụm trà, ánh mắt nàng lơ đãng dừng lại nơi đóa sen trong chiếc bình bên cạnh mình.

Đóa sen ấy khiến nàng bất giác nhớ đến bóng người thoáng qua trong Tô phủ ngày hôm đó, cũng là một thân áo trắng như tuyết ấy.

Bùi Văn Tuyết dường như cũng nhìn theo ánh mắt nàng, nhẹ giọng nói: “Đóa sen đó là lễ vật sau khi xem xong một vở kịch hôm qua. Nếu Lâu tiểu thư thích thì lát nữa mang về cũng được.”

Lâu Đường Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, đúng lúc thấy hắn mặt không đổi sắc rót thêm trà cho nàng.

Quả nhiên là hắn, người mà hôm qua nàng thoáng thấy tại Tô phủ.

Hắn chắc chắn cũng đã nhìn thấy chuyện Chu Hồi và Nghê Hỉ, vậy rốt cuộc hắn biết được bao nhiêu? Tên cẩu nam kia dám giở trò với tỷ tỷ ruột của hắn, hắn sẽ làm gì?

Hắn nhất định cũng đã thấy nàng, vậy thì hôm nay hẹn gặp chính là để thử nàng?

Muốn xem nàng có ra tay tương trợ công chúa hay không?

Nếu nàng dửng dưng, giả như không biết thì sao? Nàng nghi ngờ trong nguyên tác, chuyện công chúa và nguyên chủ trở mặt e rằng có bàn tay của hắn.

Lâu Đường Nguyệt liếc nhìn Hồng San, khẽ ra hiệu.

Chờ đến khi cửa phòng đóng lại, nàng mới nghiêm túc lên tiếng: “Không phải vì thích hoa sen, chỉ là nhìn thấy nó khiến ta nhớ đến một chuyện. Mà chuyện này, không có điện hạ thì ta khó lòng thực hiện được.”

Nàng đem toàn bộ hy vọng của kế hoạch này đặt lên người Bùi Văn Tuyết, hoàn toàn không để cho hắn có đường từ chối.

Đùa sao! Chẳng lẽ chỉ cho hắn dò xét, uy hiếp nàng, mà không cho nàng cơ hội phản đòn?

Huống hồ... đây là chuyện liên quan đến tỷ tỷ ruột của hắn, đâu thể gọi là gài bẫy được!

“Chuyện gì vậy? Lâu tiểu thư đã mở lời, bản điện hạ sao lại có thể khoanh tay đứng nhìn.” Hắn mỉm cười đáp, ôn hòa mà ung dung.

Lâu Đường Nguyệt khẽ thở dài, rồi trên mặt hiện rõ vẻ căm ghét. 

Nàng không chần chừ, kể lại toàn bộ những gì mắt thấy tai nghe trong Tô phủ hôm qua. 
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương