Nhưng cũng chính nhờ câu này mà nàng càng chắc chắn Bát Vụ Lâu có mạng lưới tin tức rộng đến mức chuyện nàng định làm, không chỉ đã bị nghe ngóng từ trước, mà còn được đánh giá là “khó mà tiếp nhận”.
Lâu Đường Nguyệt thẳng thắn ngồi xuống ghế, hỏi ngược lại: “Quý chưởng quầy còn chưa hỏi ta muốn làm gì, sao lại biết không thể làm? Hay là không dám?”
Chuỗi lời lẽ liên tiếp từng bước ép sát khiến Quý Bách Xuyên vô thức đưa tay lau trán. Dù chẳng có hạt mồ hôi nào nhưng động tác lại đầy vẻ bất an.
Sao người vẫn chưa tới?
Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa. Tiểu nhị vừa đẩy cửa vào, Quý Bách Xuyên đã khẽ ra hiệu bằng mắt.
Tiểu nhị nhìn về phía Lâu Đường Nguyệt, cất giọng cung kính: “Trên tầng ba có vị khách mời hai người lên nói chuyện. Không rõ khách quan có muốn đi không?”
Lâu Đường Nguyệt hơi nhướng mày, liếc mắt nhìn về phía Quý Bách Xuyên, y đã quay lưng lại, giả vờ chuyên tâm lau lọ sứ.
“Tất nhiên là được.”
Ba người rời khỏi phòng, gian phòng trở lại vẻ tĩnh lặng.
Quý Bách Xuyên lúc này mới quay người lại, sắc mặt có phần khó coi.
Chẳng phải đã nói Lâu tiểu thư này tính tình nóng nảy, ngu ngốc, lại còn kiêu căng hay gây chuyện hay sao? Hôm nay gặp mặt, nhìn đâu cũng chẳng thấy chút ngốc nghếch nào cả!
Tên lòng dạ đen tối kia đúng là không nói câu nào thật lòng, chuyện của bản thân mà còn muốn lôi y vào chịu khổ cùng!
…
Lâu Đường Nguyệt cùng Hồng San theo tiểu nhị lên tầng ba, đến trước một gian phòng nhã nhặn, cửa được mở ra.
Nàng đứng ở cửa nhìn vào.
Ánh sáng chan hòa, rèm vải xanh lục thướt tha. Mùi hương từ lư hương cổ phiêu đãng trong không khí, khói nhè nhẹ lan ra, lồng ghép bóng người sau tấm bình phong vẽ cảnh non nước.
Nàng bước vào, vòng qua bình phong mới thấy rõ nội thất bên trong được bài trí vô cùng tinh tế.
Trên tường treo cổ họa, một bên là chiếc cổ cầm treo lơ lửng. Chiếc bình sứ đặt trên bàn nhỏ bên cửa sổ cắm một cành sen vừa hé nở, hương thơm ngát dịu dàng.
Bên bàn cạnh cửa sổ, có một người đang ngồi lặng lẽ nhìn nàng.
Điều đầu tiên Lâu Đường Nguyệt nhìn thấy là trường bào trắng như tuyết, bên hông đeo một khối ngọc bội thanh thoát.
Sau đó, tầm mắt nàng dừng lại nơi gương mặt hoàn mỹ không chút tì vết. Lông mày thưa nhẹ, ánh mắt mang theo ý cười dịu dàng như làn nước trong mùa hạ.
Dưới lầu ồn ào náo nhiệt, còn hắn lại chẳng vội chẳng vàng. Bàn tay thon dài cầm lấy ấm ngọc, rót trà vào chén trước mặt nàng.
Giữa tiết trời oi nồng, phong thái của hắn như một luồng sương lạnh dịu dàng lan tỏa quanh người.
“Lâu tiểu thư, mời ngồi.”
Hắn đặt ấm trà xuống, giọng nói trong trẻo, nhã nhặn vang lên.
Lâu Đường Nguyệt ngẩn người giây lát vì dung mạo quá đỗi xuất chúng kia, nhưng rất nhanh, nàng chợt thấy có chút quen mắt.
Vừa ngồi xuống, Hồng San bên cạnh đã lên tiếng: “Nô tỳ tham kiến Tam Hoàng tử.”
Lâu Đường Nguyệt khẽ chớp mắt, ánh mắt chạm phải đôi mắt ôn hòa đối diện, cuối cùng cũng hiểu được cảm giác quen thuộc ấy đến từ đâu.
Đôi mắt này, giống hệt với ánh mắt của Công chúa Cao Ngọc.
Tam Hoàng tử Bùi Văn Tuyết, là đệ đệ ruột của công chúa, đều là con do đương kim hoàng hậu sinh ra.
Trong sách, hắn được miêu tả là người thông minh hơn người nhưng mang bệnh trong người, thân thể yếu nhược, thường xuyên tĩnh dưỡng nên xuất hiện không nhiều.