Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 8

Trước Sau

break
Một nơi ồn ào thế này mà thật sự có thể thu thập tin tức sao?

Hồng San thấy tiểu thư ngập ngừng, lại nhìn nàng một cái.

Khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ được bôi thêm nước gừng, hàng mày cong được vẽ đậm hơn, dung mạo vốn tinh tế nay lại lộ ra vài phần tuấn tú tự nhiên. 

Thân hình mảnh khảnh khoác lên áo gấm vàng nhạt, tóc cũng buộc bằng dây cùng màu, thoạt nhìn giống hệt một công tử trẻ tuổi vụng trộm ra ngoài dạo chơi.

“Yên tâm đi, tiểu thư. Hôm nay ngài giả nam trang, không ai nhận ra đâu.” Hồng San nhẹ giọng trấn an.

Lâu Đường Nguyệt cố nặn ra một nụ cười. Dáng vẻ nàng hiện tại, chỉ cần có người tinh mắt nhìn kỹ, kiểu gì cũng bị lộ.

Nàng thở dài một tiếng, cùng Hồng San bước vào. Vừa vào trong đã có một tiểu nhị bước ra đón: “Công tử có đặt bàn trước không ạ?”

Lâu Đường Nguyệt nhìn sang Hồng San, nàng ấy khẽ lắc đầu.

Tiểu nhị lộ vẻ tiếc nuối: “Nếu không đặt trước thì xin công tử thứ lỗi, tiểu lâu tạm thời không còn chỗ tiếp khách.”

“Chúng ta đến không phải để dùng bữa.” Hồng San vội kéo người qua một bên, thấp giọng nói: “Chúng ta tới để thăm dò tin tức.”

Ánh mắt tiểu nhị nhanh chóng lướt qua hai người, dừng lại một lát rồi khẽ gật đầu: “Công tử, mời lên lầu hai.”

Đi xuyên qua đám đông ồn ào náo nhiệt, hai người theo tiểu nhị lên lầu. Tới cuối hành lang, hắn ta mới dừng lại, đẩy cửa mời vào.

“Vị này chính là chưởng quầy Quý Bách Xuyên của chúng ta.”

Một gian phòng bình thường, bốn bề chất đầy kệ gỗ Bác Cổ, trên kệ đặt la liệt các loại bình sứ nhiều hình nhiều sắc. 

Ở chính giữa phòng là một chiếc bàn gỗ lớn, Quý Bách Xuyên đang dựa người lên bàn, tay gảy bàn tính lách cách.

Nghe tiếng động, y không thèm ngẩng đầu lên, chỉ buông một câu: “Thăm dò tin tức, năm lượng bạc. Tìm người, mười lượng.”

“Năm lượng? Không bằng ngươi ra đường cướp đi cho rồi!”

Lâu Đường Nguyệt còn chưa kịp phản ứng trước mức giá bất thường này thì Hồng San đã lớn tiếng bật lại.

Quý Bách Xuyên dừng tay gảy bàn tính, vẫn không nhìn lên chỉ thản nhiên đáp: “Chê đắt thì mời xuống lầu, không tiễn.”

“Sao lại không muốn nhận chuyện của bọn ta?” Lâu Đường Nguyệt ngăn Hồng San lại, cất tiếng hỏi.

Lúc này, Quý Bách Xuyên mới ngẩng đầu lên. Ngũ quan y thanh tú, ánh mắt đen láy chăm chú nhìn nàng, trong đáy mắt dần nổi lên vài phần hứng thú.

Lâu Đường Nguyệt tiếp lời: “Thăm dò tin tức mà hét giá năm lượng bạc, chẳng lẽ Bát Vụ Lâu chỉ phục vụ giới quyền quý?”

“Nhưng nếu đã là nơi chỉ phục vụ cho tầng lớp trên, thì danh tiếng sao có thể truyền khắp chốn kinh thành?”

Danh tiếng lan truyền trong dân, nếu chỉ phục vụ kẻ quyền thế thì đến cả Hồng San cũng sẽ không biết đến nơi này.

Nàng đoán không sai, mức giá năm lượng mười lượng ấy, rõ ràng là y cố ý nói ra.

“Ồ... có lẽ Quý chưởng quầy đã sớm nhận ra thân phận của ta, nên muốn tranh thủ “chém” thêm ít bạc?” 

Nàng như ngộ ra điều gì, khẽ nhướng mày, nở nụ cười dịu dàng: “Quý chưởng quầy cũng thật biết nhìn mặt mà nói chuyện đấy.”

Lời ít mà ý nhiều, nếu chuyện này truyền ra ngoài chỉ e Bát Vụ Lâu muốn làm ăn cũng chẳng dễ dàng gì.

Quý Bách Xuyên thản nhiên ngả người ra sau, dựa vào ghế, nhướng mày đáp: “Vị... cô nương đây nghĩ hơi xa rồi. Bát Vụ Lâu chúng ta xưa nay không từ chối sinh ý đưa đến cửa, chỉ từ chối việc không thể làm mà thôi.”

Cô nương?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương