Lâu Đường Nguyệt sững người hồi lâu, mới khẽ cất tiếng gọi một tiếng: “Phụ thân.”
Lâu Tiêu lạnh lùng hừ nhẹ: “Nghe nói hôm nay con lại gây chuyện ở yến tiệc nhà họ Tô. Ta còn tưởng con nghịch ngợm đến mức không nhận ra cả phụ thân mình nữa!”
Thật ra thì đúng là suýt không nhận ra thật, nàng âm thầm bổ sung trong lòng.
“Đừng tưởng có công chúa che chở thì muốn làm gì thì làm. Kinh thành khác xa Lĩnh Nam, thu lại tính tình ngạo mạn của con đi.” Lâu Tiêu khẽ thở dài, dường như cũng bất đắc dĩ với đứa con gái độc nhất này.
Lâu Đường Nguyệt ngoan ngoãn đáp lời: “Con hiểu rồi, phụ thân.”
Thấy hôm nay nàng bất ngờ nghe lời, Lâu Tiêu cũng không nói thêm gì. Trước khi rời đi chỉ dặn một câu: “Gần đây kinh thành có vụ án mất tích liên hoàn, nạn nhân đều là thiếu nữ trẻ, đã hơn mười người rồi. Con nhớ cẩn thận mọi chuyện.”
Nàng trở về tiểu viện của nguyên chủ là viện nhỏ nhưng bài trí thanh nhã, gọn gàng.
Hai nha hoàn bước ra đón, trong mắt lộ rõ vẻ dè chừng.
Lâu Đường Nguyệt không biết tên họ, cứ thế đứng đối mặt nhìn nhau, chẳng ai nói câu nào. Mãi đến khi một nha hoàn khác tay xách giỏ bước vào, không nhịn được lên tiếng: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, không mau đi nấu nước chuẩn bị tắm rửa cho tiểu thư!”
Nói xong, nàng ấy mới quay sang nhìn Lâu Đường Nguyệt: “Sớm biết vậy, nô tỳ đã về sớm một chút. Đám nha hoàn vụng về này làm sao chăm sóc tốt cho tiểu thư được.”
Lâu Đường Nguyệt khẽ cười: “Hồng San.”
“Dạ? Tiểu thư, ngài có căn dặn gì sao?” Hồng San đáp lại, vẻ mặt vẫn chăm chú.
Hóa ra nàng ấy là Hồng San, nha hoàn thân cận nhất của nguyên chủ, theo hầu nàng từ Lĩnh Nam đến tận kinh thành, rất mực trung thành.
“Không có gì đâu.”
Xác nhận được thân phận, Lâu Đường Nguyệt bước vào phòng. Dưới sự giúp đỡ của nha hoàn, nàng có chút gượng gạo mà tắm rửa sạch sẽ.
Đêm xuống, ánh nến bập bùng trong phòng. Lâu Đường Nguyệt ngồi trên giường nhỏ, vận trung y trắng, tóc đen buông dài, che khuất phần lớn biểu cảm.
Tính cách nguyên chủ vốn khiến không ít người chán ghét, dựa vào mối quan hệ hiện tại e rằng muốn hoàn thành nhiệm vụ kết nối tơ hồng cũng chẳng dễ dàng gì.
Nhưng may mà hiện giờ nàng vẫn còn có thể dựa vào uy danh của Công chúa Cao Ngọc, ít nhất cũng tránh được việc bị người khác cố tình làm khó.
Nói cách khác, nàng nhất định phải ôm chắc cái đùi công chúa!
Chỉ là vừa nghĩ đến chuyện nguyên chủ từng mạo nhận công lao cứu công chúa, da đầu nàng lại tê rần. Đó chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ treo lơ lửng giữa hai người, không biết lúc nào sẽ phát nổ.
Muốn thay đổi, nàng phải thực sự cứu công chúa một lần, để tạo nên ân tình chân thực xóa đi quá khứ dối trá kia.
Mà vừa hay đôi nam nữ cặn bã kia tự dâng đến cửa, cứ để nàng giúp công chúa nhìn rõ bản chất của tra nam!
Lúc này, Hồng San bước vào báo phòng đã dọn cơm, lại thấy tiểu thư vẫy tay gọi.
Lâu Đường Nguyệt nghiêm túc nhìn nàng ấy: “Kinh thành có nơi nào nổi danh về khả năng thăm dò tin tức, nhanh mà chính xác không?”
“Ý tiểu thư là Bát Vụ Lâu?” Hồng San đáp.
“Chắc vậy. Ngày mai ta muốn đến đó xem thử.”
...
Ngày hôm sau.
Trước mắt là một tửu lâu nguy nga lộng lẫy, Lâu Đường Nguyệt đứng trước cửa mà trong lòng đầy hoài nghi.