Lên xe rồi, nàng cũng không hề để ý trong xe đã có thêm một người.
“A Nguyệt, hôm nay muội làm sao vậy?” Giọng nói dịu dàng vang lên, là công chúa đang ngồi trong xe, đôi mắt dịu dàng mang theo lo lắng nhìn nàng.
Lâu Đường Nguyệt lúc này mới giật mình nhận ra sự hiện diện của nàng ấy, liền ngồi xuống bên cạnh: “Công chúa, sao ngài lại tới đây?”
“Vì ta lo cho muội chứ sao.” Công chúa đưa tay khẽ gõ lên trán nàng một cái, cười nhẹ.
“Hôm nay là chuyện gì vậy? Trước nay muội chưa từng chịu uất ức, sao lại tự mình nhảy xuống nước chỉ vì một câu tranh cãi?”
“Công chúa nhìn ra rồi.” Lâu Đường Nguyệt chớp mắt một cái, tò mò hỏi.
“Chỉ cần thấy ánh mắt muội đảo qua đảo lại là ta biết muội đang tính gì rồi.” Công chúa mỉm cười nhìn nàng: “Rốt cuộc là vì sao?”
“Vì gặp phải người như Nghê Hỉ, nếu ta phản ứng quá mức chẳng phải càng dễ bị chụp mũ là nóng nảy, lỗ mãng sao?” Nàng chậm rãi nói: “Cho nên, cách tốt nhất chính là “lấy đạo của người, trả lại cho người” thôi.”
Ánh chiều tà lặng lẽ len qua khe rèm khép hờ, rọi lên gương mặt tinh xảo của Công chúa Cao Ngọc. Nàng ấy không đáp, chỉ im lặng nhìn Lâu Đường Nguyệt.
Thấy sắc mặt ấy, Lâu Đường Nguyệt thoáng chững lại: “Ta nói sai điều gì sao?”
Công chúa khẽ bật cười, trong mắt hiện lên vẻ hoài niệm: “Chỉ là ta chợt nhớ tới lần đầu tiên gặp muội. Hồi đó muội cứu ta, cũng là dáng vẻ tự tin, khí định thần nhàn thế này.”
Thì ra, tình bạn giữa nguyên chủ và công chúa bắt đầu từ việc nguyên chủ đã cứu nàng ấy.
Nhưng... trong nguyên tác, không phải nữ chính mới là người cứu công chúa khi nàng ấy trúng độc mù mắt hay sao? Còn nguyên chủ... chỉ là kẻ mạo nhận công lao!
Trái tim Lâu Đường Nguyệt đột ngột siết chặt. Chẳng lẽ tình nghĩa giữa hai người sau này rạn nứt, chính là vì chuyện này?
Nàng lặng đi một thoáng, rồi khéo léo đổi chủ đề: “Sắp đến sinh thần của công chúa rồi, ngài định tổ chức thế nào?”
Nhắc tới đây, trên má công chúa thoáng ửng hồng: “Tất nhiên là mở yến tiệc rồi.”
“Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Thế sao mặt ngài đỏ thế này?” Nàng giả vờ trêu ghẹo.
Quả nhiên, công chúa xấu hổ mỉm cười: “Chu Lang nói sinh thần năm nay sẽ chuẩn bị cho ta một điều bất ngờ.”
Nhìn nụ cười hạnh phúc của nàng ấy, lòng Lâu Đường Nguyệt bỗng trầm xuống. Những gì nàng vừa thấy vẫn còn như in trong đầu, nhưng nàng không thể nói ra.
Nàng không dám chắc vị công chúa này tin tưởng nguyên chủ đến đâu. Dù sao thì, cả chuyện cứu mạng mà nguyên chủ cũng dám chiếm công.
Cách tốt nhất... là để công chúa tận mắt chứng kiến.
Đến khi xe ngựa dừng lại trước cửa cung, Lâu Đường Nguyệt mới phát hiện thì ra xe ngựa của công chúa vẫn đi theo sát phía sau.
Nàng ấy quyết định bỏ qua cỗ xe xa hoa của mình, chọn ngồi cùng nàng trong chiếc xe đơn sơ này. Xem ra, tình nghĩa giữa hai người thực sự không hời hợt.
Khi Lâu Đường Nguyệt về tới phủ, còn chưa kịp nghĩ thông quan hệ giữa hai người, thì đã thấy một nam nhân trung niên đi thẳng về phía nàng.
Ông mặc trường sam màu xanh, dáng người cao lớn, để râu ngắn. Nét mặt gầy gò, đôi mắt sáng rực, ánh nhìn vô cùng sắc bén.
Hẳn là phụ thân của nguyên chủ Lâu Tiêu, Thượng thư bộ Lại.
Mẫu thân nguyên chủ mất sớm, Lâu Tiêu cũng không tái giá chỉ có một đứa con gái duy nhất, vì thế mới dung túng nguyên chủ đến mức hình thành nên tính cách như hiện tại.