Nàng vừa nói vừa định kéo tay công chúa, nhưng đối phương lại đứng yên không nhúc nhích.
“Công chúa?” Lâu Đường Nguyệt quay đầu, thấy nàng gượng cười: “Hay là chúng ta đừng trễ giờ đến chùa Thượng Thiện.”
Lâu Đường Nguyệt nhíu mày, có thể nàng đã đoán sai. Có lẽ công chúa đã biết Chu Hồi thay lòng nhưng vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng.
Chỉ là... lúc bọn họ muốn hại nàng ấy, nào có nương tay?
“Chùa Thượng Thiện khi nào cũng có thể đi. Nhưng sự thật thì không phải lúc nào cũng có cơ hội thấy.”
Nàng nhẹ nắm lấy tay công chúa: “Chỉ cần công chúa tận mắt chứng kiến bộ mặt thật của hắn, những chuyện sau đó... để ta lo.”
Hai người cùng xuống xe, Lâu Đường Nguyệt lặng lẽ lấy bạc ra đưa cho một người đi đường.
Thấy đối phương bối rối, nàng giả vờ hoảng hốt: “Ta vừa thấy bằng hữu bị người lạ cưỡng ép vào khách điếm kia. Một mình ta không thể làm gì, mong huynh giúp ta gọi thêm người tới tiếp ứng sau nửa nén nhang.”
Người kia nhận bạc, vội gật đầu cam đoan.
Sau đó, nàng dẫn công chúa bước vào khách điếm.
Tiểu nhị tiến ra đón tiếp: “Hai vị khách quan muốn trọ hay nghỉ chân?”
Nàng đưa bạc: “Ta muốn căn phòng ở góc rẽ tầng hai.”
“Dạ có ngay, mời khách quan theo ta.”
“Không cần, ta biết đường.” Lâu Đường Nguyệt khẽ cười.
Tiểu nhị thấy vậy cũng khéo léo lui xuống.
Hai người nhanh chóng bước lên lầu nhưng không dừng ở góc rẽ, mà đi thẳng tới phòng cuối dãy.
Từ bên trong truyền ra những tiếng động mờ ám, sắc mặt công chúa trắng bệch, đôi mắt khép chặt.
Ngay lúc ấy, giọng của Nghê Hỉ vang lên: “Chàng thực sự định ra tay vào đúng ngày sinh thần của nàng ta?”
“Tất nhiên rồi. Hôm đó yến tiệc đông người, càng nhiều người chứng kiến nàng ấy mất trinh tiết, thì chúng ta càng dễ đạt được mục đích.” Giọng nam cười thầm, ngập tràn khoái trá, chẳng hề có chút thương xót.
Lâu Đường Nguyệt cảm nhận bàn tay công chúa bên cạnh từ từ siết chặt, nàng nghiêng đầu nhìn sang. Đôi mắt vốn nhu hòa, nay đã bị ý chí kiên quyết thay thế.
Công chúa nghiêng người, ghé sát tai nàng thì thầm: “A Nguyệt muốn làm gì, cứ làm đi.”
Lâu Đường Nguyệt gật đầu, kéo nàng ấy ẩn vào phòng bên cạnh để tránh bị lộ.
Sau đó Lâu Đường Nguyệt quay lại hành lang tầng hai, đứng trước cửa phòng. Nàng hít sâu một hơi, rồi lớn tiếng kêu cứu: “Cứu mạng! Mau cứu mạng!”
Dứt lời, nàng dùng một cước đá tung cửa phòng: “Nghê tiểu thư, ta đến cứu ngươi đây!”
Bên ngoài càng lúc càng hỗn loạn, tiếng người huyên náo vang dội. Lâu Đường Nguyệt thu lại ý cười, đứng trước cửa phòng khách, giả bộ như đang lo lắng tột độ vì bạn thân gặp nạn.
“Nghê Hỉ, đừng sợ, ta mang người đến cứu ngươi đây!”
Nghê Hỉ tóc tai rối bù, vén tấm màn lụa, vừa chỉnh lại y phục vừa nhìn nàng bằng ánh mắt như thể vừa thấy quỷ: “Lâu Đường Nguyệt, ngươi bị điên à???”
“Nghê tiểu thư, ta tới cứu ngươi mà? Sao ngươi lại nỡ tổn thương lòng tốt của ta như thế!” Lâu Đường Nguyệt nói với vẻ đau lòng, ánh mắt tràn đầy vẻ quan tâm giả tạo.
Nghê Hỉ cũng nghe thấy tiếng ồn ào ở tầng một của khách điếm, thậm chí còn có tiếng bước chân đang tiến gần. Sắc mặt nàng ta tối sầm lại, liền vung tay đẩy Lâu Đường Nguyệt đang đứng chắn ở cửa.
Nhưng Lâu Đường Nguyệt đã sớm đoán trước hành động này, liền thuận thế nắm lấy cổ tay nàng ta kéo một cái, cả hai cùng bước hẳn ra khỏi phòng.