Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 14

Trước Sau

break
“Ngươi...” Nghê Hỉ vùng vẫy nhưng không sao gỡ ra được, lực tay đối phương mạnh đến mức khiến nàng ta choáng váng.

Lâu Đường Nguyệt cúi gần lại, khóe môi hơi cong lên: “Nghê tiểu thư, thay vì phí sức giãy giụa. Chi bằng lo mà suy nghĩ xem lát nữa mình nên diễn tiếp thế nào cho tròn vai.”

Bỏ qua vẻ mặt sững sờ của nàng ta, Lâu Đường Nguyệt còn chu đáo quay mặt nàng ta về phía cửa sổ hành lang tầng hai của khách điếm.

Ngay sau đó là tiếng bước chân đều đặn vang lên, một đội Ngự Lâm quân mặc giáp vàng tiến vào, xếp thành hàng chỉnh tề, khiến không gian vốn nhỏ hẹp trở nên áp lực tột độ. Một bóng người cao lớn xuất hiện, đứng ngược sáng, dừng ngay trước mặt hai nàng.

Khi hắn ta tiến lại gần, Lâu Đường Nguyệt mới nhìn rõ diện mạo người này.

Nam nhân mặc giáp đen, dung mạo tuấn tú, ngũ quan sắc sảo, đôi lông mày rậm khiến khuôn mặt thêm phần nghiêm nghị. Ánh mắt hắn ta sắc bén, chỉ một ánh nhìn cũng khiến người ta run sợ.

Hắn ta mở miệng: “Ai là người báo án có người mất tích ở đây?”

“Là... là tiểu nhân.” Một người đàn ông lên tiếng từ phía sau hắn ta, giọng nói dè dặt, vừa nói vừa liếc nhìn Lâu Đường Nguyệt, ánh mắt bừng sáng.

“Tiểu nhân chỉ thay mặt vị cô nương này báo án. Nàng ấy nói bằng hữu mình bị người khác ép buộc đưa vào khách điếm.”

Trời ơi! Lâu Đường Nguyệt thầm cảm thán. Tên qua đường này vậy mà lại kéo đến cả nhân vật lớn thế này sao!

Nam nhân đó quay sang nhìn nàng, ánh mắt nặng nề: “Có thật không?”

Lâu Đường Nguyệt khẽ nhướng mày, mỉm cười trả lời: “Bẩm đại nhân, đúng vậy. Tiểu nữ chính là vì cứu bằng hữu mà đến đây.”

“Ai là bằng hữu của ngươi!” Nghê Hỉ nghiến răng, lườm nàng dữ tợn.

Nhưng Lâu Đường Nguyệt lại giả bộ vô cùng cảm động, dịu dàng nói: “Đừng sợ, đại nhân ở đây rồi, ngươi có ủy khuất gì cứ nói ra.”

Nhưng ánh mắt nàng lại lấp lánh ánh cười, không giấu được niềm vui vì “bẫy đã sập”.

Nghê Hỉ cuối cùng cũng hiểu nếu bây giờ nàng ta không nhận là bằng hữu của Lâu Đường Nguyệt, thì đối phương chắc chắn sẽ vạch trần chuyện nàng ta và Chu Hồi lén lút gặp nhau.

Thì ra Lâu Đường Nguyệt biết chuyện từ sớm, hôm nay cố tình dàn cảnh này để giúp công chúa trả thù.

Nàng chắc chắn đang mong nàng ta phủ nhận, nhưng... càng không thể để nàng như ý!

Nghê Hỉ lập tức điều chỉnh sắc mặt, nặn ra một nụ cười tươi tắn.

Lâu Đường Nguyệt thấy vậy thì biết con cá đã cắn câu. Nàng khẽ ho một tiếng, mắt cố tình đảo về phía trong phòng.

Quả nhiên, sắc mặt Nghê Hỉ lập tức cứng đờ.

Nếu phủ nhận, nàng ta sẽ bị vạch mặt vì vụ tư tình.

Nếu thừa nhận thì sẽ liên lụy đến Chu Hồi.

Dù chọn bên nào, kế hoạch độc ác của hai người bọn họ nhằm vào công chúa đều tan thành mây khói.

Lâu Đường Nguyệt nhìn nàng ta đầy hứng thú, sau đó chủ động buông tay để nàng ta rút tay về mà chẳng còn sức lực phản kháng.

Nghê Hỉ sững sờ trong giây lát, rồi nhìn nam nhân vẫn đứng im từ nãy giờ, chậm rãi mở lời: “Ta với Lâu tiểu thư vốn không ưa gì nhau.”

“Hôm nay nàng ta cố ý dựng chuyện để hãm hại ta, khiến các vị đại nhân phải bận tâm vô ích. Mong đại nhân điều tra rõ, trả lại công bằng cho ta.”

Lâu Đường Nguyệt khoanh tay dựa vào cột, khẽ bật cười: “Nghê tiểu thư thật tuyệt tình. Ta với ngươi qua lại nhiều lần, ta còn tưởng chúng ta thân thiết lắm cơ đấy.”

Nam nhân không để ý đến câu đùa ấy, chỉ lạnh giọng: “Nếu hôm nay không cho ta lời giải thích hợp lý, vậy mời tiểu thư theo ta một chuyến.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương