Lâu Đường Nguyệt không chút do dự, đáp lời chắc nịch: “Chuyện của công chúa, đương nhiên cũng là chuyện của ta.”
Nói xong, nàng còn gật đầu tự khẳng định thêm một lượt.
Dù vị "Phật sống" trước mặt này có hay không biết chuyện nguyên chủ từng nhận vơ công cứu mạng công chúa, thì nàng vẫn phải thể hiện rõ tình nghĩa thâm sâu của mình và công chúa là không thể lay chuyển.
Còn tin hay không, đó là việc của hắn.
Bùi Văn Tuyết nghe vậy, thần sắc không hề đổi, chỉ nhàn nhạt mỉm cười khẽ chuyển đề tài: “Đêm nay không yên ổn, từ cuối giờ Tuất trở đi... tốt nhất đừng ra ngoài.”
Lời nói mang theo ẩn ý nhưng hắn lại không nói rõ là điều gì.
Lâu Đường Nguyệt cũng không phải người thích truy cùng gốc rễ. Nàng gật đầu, lễ độ cáo từ rời đi.
Bùi Văn Tuyết lặng lẽ dõi theo bóng nàng, chỉ đến khi người đã khuất hẳn, ánh mắt hắn mới dừng lại nơi chén trà hoa quỳnh trên bàn.
Chén trà kia... vẫn chưa vơi lấy một giọt.
Trên đường trở về Đông Các, Lâu Đường Nguyệt thầm cảm thán Bùi Văn Tuyết quả thật là người mẫn tuệ khiến người ta rợn cả sống lưng.
Mới gặp vài lần đã có thể nhận ra nàng thay đổi, thậm chí còn khéo léo thăm dò.
May mà nàng nhớ được nguyên chủ vốn không thích trà hoa, chỉ thích thanh trà, nên mới thoát một vố lộ tẩy. Từ nay về sau... tránh xa hắn thì hơn!
Trở lại Đông Các, số lượng phu nhân tiểu thư qua lại đã thưa đi. Nàng vừa định đẩy cửa vào phòng thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng: “Lâu tiểu thư.”
... Quen mặt thật đấy, chỗ nào cũng gặp người quen!
Trong bụng thầm lẩm bẩm, ngoài mặt nàng đã kịp lấy lại vẻ kiêu ngạo vốn có của nguyên chủ, xoay người lại.
Trước mặt nàng là một nữ nhân vận y sam màu lam ngọc. Dung mạo nàng ấy không quá nổi bật, nét mặt ôn hòa. Ánh mắt trong trẻo như nước suối đầu nguồn vừa thuần tịnh, vừa khiến người ta khó lòng che giấu.
“Tô tiểu thư?” Lâu Đường Nguyệt bất ngờ thốt lên. Thực không ngờ sẽ gặp nàng ấy tại thánh địa thanh tu này.
Người trước mặt chính là Tô Lâm Lang, chủ nhân yến tiệc hôm nàng xuyên qua. Với nàng, ấn tượng về Tô tiểu thư này rất tốt, thông minh mà khiêm tốn.
Lâu Đường Nguyệt thu liễm nụ cười, dịu giọng: “Tô tiểu thư cũng đến chùa Thượng Thiện cầu phúc ư?”
Tô Lâm Lang thoáng ngẩn người, sau đó nhanh chóng thu lại thần sắc, nhẹ giọng cười. Trong lời mang theo vài phần hàm ý: “Xem ra việc hôm đó... Lâu tiểu thư làm rất thuận lợi.”
Quả nhiên nàng ấy biết chuyện của Chu Hồi và Nghê Hỉ!
Lâu Đường Nguyệt ngạc nhiên tiến đến gần, thấp giọng hỏi: “Tin tức trong kinh thành lan nhanh đến vậy sao?”
Tô Lâm Lang cười nhàn nhạt: “Có người cố ý thổi bùng lên, gần như ai nấy đều biết cả.”
Nàng ấy nói ẩn ý, nhưng Lâu Đường Nguyệt lập tức hiểu. Mới mấy canh giờ trôi qua, mà chuyện đã vang xa như vậy... Người đứng sau thật đáng sợ!
Nàng bỗng nhớ tới thái độ lãnh đạm vừa nãy của Bùi Văn Tuyết... Đúng là sói đội lốt cừu!
Sau khi từ biệt Tô Lâm Lang, nàng quay lại thiền phòng. Công chúa Cao Ngọc vẫn chưa trở về.
Lâu Đường Nguyệt lại đẩy cửa sổ nhỏ, tựa lan can nhìn trời đêm.
Trong nguyên tác, lúc mở đầu truyện thì công chúa và Ninh Tiêu Hán đã thành thân được một năm. Giờ nàng xuyên đến ba năm trước, vậy là chuyện tình của hai người vẫn chưa bắt đầu.