Nàng còn đang mải nghĩ, thì cửa gỗ bị đẩy ra.
Công chúa Cao Ngọc bước vào, nét mặt tĩnh lặng đến lạnh lùng, như mang theo cả đêm đen ngoài trời. Nhưng khi thấy nàng, sắc lạnh ấy liền tan biến, trên môi khẽ nở nụ cười.
“Một lát nữa cơm chay sẽ được đưa đến. A Nguyệt có đói không?”
Lâu Đường Nguyệt lắc đầu, rúc vào bên cạnh nàng ấy: “Vừa ăn hai bát bánh trôi đường phèn, no lắm rồi!”
Lời vừa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
Một tiểu sa di bê khay thức ăn vào, bày từng món chay lên bàn. Khuôn cậu mặt tròn xoe nghiêm nghị: “Thỉnh hai vị thí chủ dùng cơm.”
Lâu Đường Nguyệt nếm thử một đũa rau xào thanh đạm, đôi mắt lập tức sáng lên. Ngon bất ngờ!
Còn Công chúa Cao Ngọc, có lẽ vì tâm tình không yên nên ăn được vài miếng liền đặt đũa xuống, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ăn.
Lâu Đường Nguyệt ngẩng lên định khuyên vài câu, thì bên ngoài vang lên tiếng sấm nặng nề. Trong màn đêm dày đặc, tiếng mưa bắt đầu lộp độp gõ trên mái ngói.
Nàng quay đầu nhìn ra, làn nước mát lạnh theo khe cửa lùa vào phòng, mang theo hương đất nồng thanh mát, khiến người ta bất giác thở dài nhẹ nhõm.
"Trời đổ mưa rồi."
Lâu Đường Nguyệt đặt đũa tre xuống, bước đến khép chặt cửa sổ nhỏ. Qua màn sấm chớp mưa giăng, nàng thấp thoáng thấy một bóng đen lao vụt qua nhanh đến nỗi gần như không kịp nhìn rõ.
Nàng nhớ lại lời cảnh báo đầy ẩn ý của Bùi Văn Tuyết, sắc mặt không đổi, coi như chưa thấy gì.
Đêm ấy, hai người bình an vô sự.
...
Sáng hôm sau, tiếng chim ríu rít gọi nàng tỉnh giấc. Lâu Đường Nguyệt mở mắt, cảm thấy quanh người nóng bức, không khỏi khẽ than một tiếng: "Nóng thật!"
Nàng ngồi dậy, cửa sổ nhỏ đã được mở sẵn. Bầu trời ngoài kia trong xanh vời vợi, chẳng gợn lấy một áng mây.
Trận mưa đêm qua dường như đã gột rửa cả núi rừng, khiến sắc xanh thêm phần thanh khiết. Nàng thậm chí có thể thấy từng giọt nước vẫn còn đang rơi trên lá thông.
Công chúa Cao Ngọc hẳn đã sớm rời đi nghe giảng thiền. Lâu Đường Nguyệt quyết định tự mình dạo một vòng trong chùa, tiện thể xin một quẻ để hợp thức hóa lời nói dối hôm trước của mình.
Chùa chiền cổ kính, cây cổ thụ cao vút. Giữa mái ngói đỏ và nền gạch xanh, từng nhóm hương khách đi lại thưa thớt nhưng trật tự, không hề ồn ào. Thậm chí nàng còn nghe thấy cả tiếng chuông chùa ngân nga, trầm lắng và xa xăm giữa núi rừng.
Dưới sự chỉ dẫn của tiểu sa di, nàng tới khu xin xăm.
Một vị hòa thượng đầu trọc đang lim dim ngủ gật, nghe tiếng bước chân thì chậm rãi mở mắt, liếc nhìn nàng một cái rồi đẩy về phía nàng một ống xăm đỏ sẫm.
“Thí chủ xin mời.”
Lâu Đường Nguyệt lắc ba cái thật mạnh, tiếng va chạm của những thẻ tre vang lên giòn giã. Một thẻ đỏ rơi ra, nàng cúi nhặt, đưa cho hòa thượng.
Hòa thượng lấy từ trong hòm đàn hương một mảnh giấy, liếc qua, lười nhác nói: “Hạ hạ xăm. Mệnh gặp La Sát kiếp, hao tâm phí sức cũng uổng công.”
Lâu Đường Nguyệt nghe xong, sắc mặt trầm xuống. Chẳng lẽ ám chỉ nhiệm vụ của nàng sẽ không suôn sẻ?
Hòa thượng nhìn biểu cảm của nàng, tỏ ra không lấy gì làm lạ. Ai nghe được xăm xấu thế này mà vui cho được?
Ông ta mở miệng an ủi: “Hồng trần không dứt, nghiệp duyên đã định. Thí chủ cần gì phải khổ tâm cầu thứ không thuộc về mình?”