Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 21

Trước Sau

break
“Nghe nói Nghê Hỉ bị phụ thân nhốt trong phủ, còn Chu Hồi thì... quan lộ coi như chấm dứt.”

Hồng San rót thêm trà cho nàng, hạ giọng: “Không chỉ vậy đâu, dân gian đồn rằng thánh thượng nghe chuyện thì tức giận vô cùng.”

Lâu Đường Nguyệt khẽ lắc đầu: “Tự làm thì tự chịu.”

Nói đoạn, nàng chợt nhớ tới nhiệm vụ của mình. Đã ở thế giới này được một thời gian, vậy mà tiến triển lại chẳng ra sao!

Nàng ngồi ủ rũ hồi lâu, bỗng vẫy tay gọi Hồng San: “Tiểu thư có gì sai bảo?”

“Ở kinh thành, nơi nào là thánh địa hẹn hò của các cặp tình nhân?”

Hồng San thoáng sững sờ: “Tiểu thư... ý là gì ạ?”

“Ngươi biết đôi nam nữ nào nhìn nhau vừa mắt thì thường chọn chỗ nào để lén gặp mặt không?” Lâu Đường Nguyệt cố gắng hỏi rõ ràng hơn, tránh để Hồng San hiểu nhầm.

Hồng San cầm chén trà lặng lẽ suy nghĩ hồi lâu mới chậm rãi đáp: “Là Lạc Thủy Đạo, vào mùng Một và Rằm mỗi tháng đều có thả hoa đăng, lại còn có tiệc rượu trên thuyền. Nghe nói đó là nơi các công tử tiểu thư trong kinh thành yêu thích nhất.”

Lâu Đường Nguyệt nghe vậy liền khẽ nhếch môi cười: “Rằm này còn mấy ngày nữa, chúng ta cũng đi xem thử đi.”

Lạc Thủy Đạo là nơi tụ hội của các đôi lứa tình ý với nhau, nàng mà đến đó "tiếp ứng tình cảm", không tin là không thu được độ ngọt ngào!

“Vâng ạ.” Hồng San vâng lời, nhưng vẻ mặt lại thoáng chút do dự.

Lâu Đường Nguyệt thấy rõ nét chần chừ của nàng ấy, không khỏi thắc mắc: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

Hồng San ngập ngừng một chút rồi mới nói: “Nô tỳ chỉ là chợt nhớ đến mấy vụ án mất tích gần đây trong kinh. Nghe nói các đại nhân mấy hôm nay vì chuyện đó mà nháo nhào cả lên... Nô tỳ sợ những chuyện xấu ấy lại xảy ra.”

Lâu Đường Nguyệt cũng từng nghe qua. Mấy ngày trước, cha của nguyên chủ còn cố ý dặn dò nàng tránh ra ngoài ban đêm.

Nàng cau mày hỏi lại: “Lạc Thủy Đạo có đông người không? Đông thì chắc không đến nỗi, kẻ xấu cũng khó mà ra tay.”

Hồng San như chợt hiểu ra, nhẹ nhàng gật đầu: “Đông lắm ạ! Mỗi dịp mùng Một, Rằm là tấp nập người lui tới, náo nhiệt vô cùng.”

...

Đêm Rằm, trăng treo cao. Ánh trăng sáng lạnh như nước nhưng khung cảnh lại rực rỡ, ấm áp lòng người.

Một con sông dài trong vắt uốn lượn bắc nam, mặt nước phẳng lặng thả trôi vô số chiếc thuyền hoa. Mỗi chiếc thuyền đều thắp nến sáng rực, phản chiếu ánh đèn xuống mặt hồ, trông chẳng khác nào từng đốm lửa sao rơi.

Hai bên bờ sông là khung cảnh huyên náo không ngớt. Tiếng rao hàng dập dờn theo gió, người qua lại tấp nập, các sạp hàng chen chúc. 

Bên này người bán đang cầm hoa đăng mời chào, bên kia món ngon đang bốc khói nghi ngút, hương thơm lan tỏa khắp nơi.

Lâu Đường Nguyệt vừa bước xuống xe ngựa, liền tiến vào khung cảnh sôi động ấy.

Nhìn những đôi nam nữ cười nói rộn rã, dập dìu qua lại, nàng khẽ cong môi, nụ cười thấp thoáng nơi khóe miệng.

“Bắt đầu làm việc thôi!”

...

Lâu Đường Nguyệt bước đi giữa dòng người đông đúc náo nhiệt, thỉnh thoảng lại dừng chân trước các quầy hàng đủ màu sắc, mục đích chỉ để xem trên cổ tay những đôi thiếu niên thiếu nữ đang tay trong tay kia có buộc tơ hồng hay không.

“Cô nương, uống chút trà nóng chứ?” Nữ nhân bán trà ăn mặc xinh xắn, giọng lớn tiếng rao mời.

Lâu Đường Nguyệt vừa định ghé lại xem thử thì không ngờ đám đông ồn ào xung quanh bỗng trở nên náo loạn hơn. Trong lúc chen chúc, nàng vô tình va phải người phía sau.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương