Nàng vội nghĩ đến việc xin lỗi, nhưng còn chưa kịp xoay người lại thì giọng nói của hệ thống đã trầm lắng từ lâu bỗng vang lên trong đầu nàng: [Chúc mừng ký chủ, nhận được 1% độ ngọt ngào.]
Lâu Đường Nguyệt nghi hoặc quay đầu nhìn sang, chỉ thấy dòng người cuồn cuộn, bên cạnh quầy trà đang đứng một đôi trai gái vô cùng xứng đôi.
Thiếu nữ quyến rũ được một nam nhân tuấn tú nhẹ nhàng đỡ lấy. Hai người lặng lẽ nhìn nhau, trong ánh mắt dường như chỉ còn hình bóng đối phương, suýt nữa quên mất sự náo nhiệt của chốn này.
Ánh mắt Lâu Đường Nguyệt khẽ hạ xuống, rõ ràng nhìn thấy một sợi dây đỏ trên cổ tay hai người dần dần hiện lên từ mơ hồ đến rõ ràng.
Thì ra vừa rồi nàng vô ý va trúng thiếu nữ này, đúng lúc để vị nam nhân kia đưa tay đỡ lấy. Hai người qua lại một phen liền nhìn trúng nhau, vừa gặp đã yêu!
Độ ngọt ngào này đến thật dễ dàng, trong lòng nàng lập tức dâng lên một niềm vui bất ngờ.
Hai người cũng nhận ra ánh mắt của nàng, lập tức ngượng ngùng thu lại cử chỉ.
Lâu Đường Nguyệt nhanh nhẹn mua hai ly trà nóng, rồi đưa cho hai người. Thấy vẻ mặt ngơ ngác của thiếu nữ, nàng nói: “Vừa rồi vô ý va phải cô nương, đây coi như là lời xin lỗi.”
Khóe môi thiếu nữ cong lên, vốn cũng không phải chuyện lớn, lại không muốn phụ lòng nàng, bèn hào phóng nhận lấy lời xin lỗi ấy.
Ý cười nơi khóe mắt Lâu Đường Nguyệt lan ra dịu dàng: “Thời khắc đẹp đẽ như vậy, hai vị cứ vui chơi cho thỏa.”
Nói xong, nàng liền lẩn mình vào dòng người qua lại, còn cố ý chen về chỗ đông đúc, chỉ mong lại tình cờ kiếm thêm chút độ ngọt ngào.
Chỉ tiếc mọi chuyện không được như mong muốn. Chuyện tốt như vậy không gặp lại lần nào, ngược lại cái bụng đói của nàng thì đã bị chính mình dỗ dành cho ngoan ngoãn.
Nàng xách một túi bánh phù dung tô, thong thả đi qua rừng trúc vắng người, đến bên bờ Lạc Thủy Đạo.
Bến sông bên này vốn ít người, vừa tới đã thấy thuyền phu mời đi hai vị cô nương duy nhất ở nơi này.
Mặt sông yên ả, thuyền bè qua lại, khẽ dập dềnh tạo nên từng gợn sóng nhỏ, làm vỡ vụn những chiếc hoa đăng rực rỡ phản chiếu dưới nước, ánh sáng lấp lánh, đẹp đến mê người.
Lâu Đường Nguyệt đang định thưởng thức cảnh đẹp thì sau lưng bỗng truyền đến tiếng nức nở mơ hồ, hòa lẫn trong tiếng gió, nghe vào khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.
Nàng cứng người xoay đầu lại, chỉ thấy một bóng trắng từ mờ ảo dần dần hiện rõ.
Khi đến gần, đó là một nữ nhân đang buồn bã rơi lệ.
Dường như nàng ấy cũng không ngờ nơi hẻo lánh hiếm người này lại có người khác, giọt nước mắt sắp rơi còn đọng trên hàng mi, gương mặt mềm mại lộ ra vài phần lúng túng.
Lâu Đường Nguyệt dời ánh mắt đi, gãi gãi đầu, đưa túi bánh phù dung tô trong tay ra.
“Ngươi muốn nếm thử không?”
Nữ nhân vừa rồi còn mang vẻ mặt ai oán, thần sắc chợt khựng lại trong giây lát, sau đó phá lệ bật cười. Nàng ấy lấy một chiếc bánh, cắn một miếng: “Cảm ơn.”
Hai người qua lại vài câu, Lâu Đường Nguyệt liền biết được nguyên do khiến nàng ấy buồn bã như vậy.
Nữ nhân tên là Thẩm Xu, nàng ấy cùng thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ, tình cảm sâu đậm. Họ đã trao đổi canh thiếp, đính ước hôn sự, vốn là chuyện vui mừng trọn vẹn.