Muội muội kia rất bình tĩnh, bày mưu để nàng ấy trốn thoát, còn bản thân thì đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Hôn sự của hai nhà cũng vì chuyện này mà phải hoãn lại.
Lâu Đường Nguyệt nhớ đến vụ án thiếu nữ mất tích đang gây xôn xao trong kinh thành gần đây, không ngờ kẻ đứng sau lại gan to đến vậy!
Thẩm Xu thở dài một tiếng, trên mặt hiện lên vài phần u uất: “Ta thường nghĩ, nếu người trở về không phải là ta, có phải đối với mọi người sẽ tốt hơn không.”
Lâu Đường Nguyệt khẽ cụp mắt xuống, vụ án này lại khó giải đến thế sao? Lại còn là do bộ Lại và Kim Ngô Vệ liên thủ điều tra, vậy mà đến nay vẫn chưa phá được!
Đêm xuống dày đặc, phía đối diện Lạc Thủy bỗng vang lên tiếng chiêng trống, phá vỡ sự yên lặng giữa hai người.
Những nơi tối tăm dọc hai bên bờ sông theo nhịp trống dần sáng lên, minh đăng trôi nổi, soi sáng cả một vùng trời đất.
“Đây là pháo hoa Lạc Hà.” Thẩm Xu thì thầm: “Rõ ràng đã hẹn cùng nhau ngắm.”
Lâu Đường Nguyệt vừa xoay đầu định an ủi nàng ấy, ánh mắt lại chợt đông cứng khi trông thấy cảnh tượng trong rừng trúc. Trong lòng nàng kinh hãi, toàn thân như bị nỗi sợ làm cho huyết mạch ngưng trệ.
Trước tiên nàng nhìn về phía Lạc Hà, thuyền bè bị cảnh náo nhiệt xung quanh thu hút, hoàn toàn không có ý dừng lại nơi này!
Còn bên này, rừng trúc âm u thần bí, dưới ánh đèn đã dần lộ rõ hình dạng, hiện ra hai bóng người mặc đồ đen, tay cầm đao kiếm.
Bọn họ lặng lẽ ẩn mình trong rừng trúc, chờ thời cơ ra tay.
[Hệ thống, phải làm sao đây? Ta có chết không?]
Hai người này vừa nhìn đã biết là tử sĩ trong tiểu thuyết. Hơn nữa rõ ràng đã mai phục ở đây từ lâu, nàng lại không có võ công, e là khó thoát kiếp nạn!
Giọng nói lạnh băng của hệ thống vang lên trong đầu nàng: [Ký chủ khi chấp hành nhiệm vụ xin hãy cẩn thận, thân thể của ngươi vẫn là thân thể phàm nhân! Ta sẽ cố gắng giúp ngươi chống đỡ ba lần công kích! Ký chủ hãy tự mình tìm cách chạy thoát!]
Ý của nó chẳng phải là bị chém thì nàng vẫn sẽ chết sao? Chết rồi không hoàn thành nhiệm vụ thì cũng không thể trở về!
Lâu Đường Nguyệt cố gắng giữ cho thần sắc trông thật tự nhiên, nàng miễn cưỡng kéo khóe môi cười, nắm lấy cổ tay Thẩm Xu, chậm rãi đứng dậy, mượn mái tóc dài rũ xuống che chắn, thấp giọng hỏi: “Biết bơi không?”
Thẩm Xu không hiểu ý, khó xử lắc đầu.
Lâu Đường Nguyệt gần như không thể nhận ra khẽ thở dài một tiếng. Nàng đương nhiên có thể bỏ mặc cô nương này mà chạy thoát thân nhưng nàng không làm được!
Nghĩ đến năng lực chống đỡ ba lần công kích mà hệ thống ban cho, nàng ngẩng đầu hạ quyết tâm.
“Oa, bên kia náo nhiệt quá, chúng ta qua xem đi.”
Lâu Đường Nguyệt cười rạng rỡ, đưa tay chỉ sang đối diện nhưng trong đáy mắt lại lộ ra một tia bất an.
Thẩm Xu dường như cũng ngửi thấy điều gì đó, thân thể cứng đờ lại.
Lâu Đường Nguyệt kéo tay nàng ấy, cố gắng để hai người trông thật bình thường, giọng nói hạ thấp đến mức cực nhỏ: “Có hai người đang theo dõi chúng ta. Lát nữa ta hô chạy, ngươi cứ chạy theo con đường nhỏ phía trước, kiên trì vài hơi thở là sẽ gặp được người.”
Đôi mắt Thẩm Xu run rẩy, nhìn sang cô nương bên cạnh.