Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 24

Trước Sau

break
Một câu “còn ngươi thì sao” mắc nghẹn nơi cổ họng, lắp bắp mãi vẫn không hỏi ra được!

Nhạc khí bên kia sông bỗng trở nên dồn dập vang dội, Thẩm Xu nhìn thấy pháo hoa bay lên, phía sau lưng Lâu Đường Nguyệt “ầm” một tiếng nổ tung.

Sao trời trăng sáng, pháo hoa rực rỡ, ánh sáng chói lọi. Gió trên mặt nước thổi tung mái tóc của Lâu Đường Nguyệt, dung nhan thanh lệ của nàng như hòa vào ngân hà.

Thẩm Xu thấy nàng mở môi, giữa những tia lửa rực rỡ hô lớn: “Chạy!”

Thẩm Xu không dám ngoảnh đầu lại. Giống như lần trước, nàng ấy không dám chậm lại dù chỉ một bước!

Tử sĩ phát hiện mình bị lừa, chỉ trong một hơi thở đã áp sát Lâu Đường Nguyệt, gần đến mức nàng gần như ngửi thấy mùi máu tanh còn vương trên người bọn chúng.

Nàng nghiêng người tránh khỏi bàn tay đánh tới, dứt khoát nhảy xuống nước.

Nước sông lạnh buốt nhưng không đến mức thấu xương, trái lại còn xoa dịu sự nôn nóng vừa rồi của nàng. Nhưng nàng không dám dừng lại, dốc hết những gì đã học, liều mạng bơi về phía trước.

Nghe thấy hai tiếng rơi xuống nước, Lâu Đường Nguyệt không khỏi cười khổ, thật sự là tất cả đều đuổi theo nàng rồi!

Chẳng lẽ đám tử sĩ hôm nay thật sự là nhắm vào nàng sao!

Trong làn nước sông, nàng mơ hồ nhìn thấy một con thuyền đang tiến lại gần, liền bơi hết sức về phía trước.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng cảm nhận được thứ gì đó liên tiếp phá nước lao xuống. Nước sông không sáng nhưng nơi rìa tầm mắt nàng vẫn kịp thoáng thấy những vệt máu loang ra.

Nàng quay đầu lại, hai tên tử sĩ cách nàng chưa đầy ba thước, trên ngực cắm mũi tên, đôi mắt đã vĩnh viễn khép lại, còn sau lưng nàng thì va mạnh vào ván gỗ dưới đáy con thuyền đang dừng lại.

Nàng bám tay vào mạn thuyền, mạnh mẽ trồi lên khỏi mặt nước, ngửa đầu lên. Tầm nhìn ban đầu mơ hồ, rồi dần dần rõ ràng khung cảnh trước mắt.

Pháo hoa vút thẳng lên trời cao, sắc màu rực rỡ, tựa những chiếc hoa đăng lộng lẫy giữa đêm rồi nhanh chóng rơi xuống như mưa sao.

Ánh mắt nàng theo những vì sao rơi mà dừng lại trên con thuyền. Đó chỉ là một chiếc thuyền gỗ bình thường nhưng người đứng ở mũi thuyền, đưa tay về phía nàng, lại chẳng hề tầm thường.

Dung mạo thanh niên không chút tì vết, sắc mặt hơi tái khiến hắn mang theo vài phần xa cách như người trên mây. Nhưng đôi mắt xinh đẹp phản chiếu ánh đèn lại sáng lên nhu hòa, toát ra cảm giác dịu dàng ấm áp.

Tóc đen của hắn buộc hờ một nửa, dải lụa trắng cùng y bào tuyết sắc bị gió thổi tung, phiêu dật đến mức không giống người phàm.

Nàng nắm lấy cổ tay hắn, mượn lực leo lên thuyền, thoáng liếc thấy trong bóng tối của khoang thuyền còn ẩn một thân ảnh cầm cung.

Cảm nhận váy áo bị nước thấm nặng trĩu, nàng dời ánh mắt đi, cúi đầu nhíu mày, muốn vắt khô nước trên y phục.

Bùi Văn Tuyết cất tiếng, giọng trong trẻo: “Không bằng Lâu tiểu thư vào trong thay y phục đi.”

Lâu Đường Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, khóe môi hắn cong lên nụ cười nhàn nhạt, trông ôn hòa dễ gần.

“Đa tạ.”

Lâu Đường Nguyệt cũng không khách sáo, trực tiếp bước vào khoang thuyền.

Con thuyền nhìn không lớn nhưng bên trong lại khá rộng rãi.

Trong thuyền phảng phất mùi hương nhè nhẹ, trên chiếc trường kỷ lớn bốn phía đặt sẵn một bộ cẩm bào màu nguyệt bạch. Nàng vòng qua bình phong, tháo trâm ngọc, cuộn lại cùng bộ y phục ướt rồi thay đồ.

Cẩm bào nguyệt bạch rộng hơn dáng người nàng một vòng, gấu áo kéo lê trên đất. Nàng cố buộc chặt đai lưng, sau đó mới dùng khăn lụa lau tóc ướt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương