Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 25

Trước Sau

break
Vừa lau, nàng vừa đẩy cửa nhỏ ra nói: “Điện hạ mời vào.”

Lời nói ra, nghe như thể nàng mới là chủ nhân của con thuyền gỗ này.

Làn da trắng như tuyết sau khi ngâm nước sông lại càng lạnh trắng hơn, gương mặt thanh lệ không son phấn lộ ra vài phần mệt mỏi. Mái tóc đen dài buông xõa, kết hợp với bộ y bào rộng thùng thình trên người, vốn dĩ trông rất yếu mềm.

Nhưng nàng tựa vào khung cửa gỗ, hờ hững lau mái tóc đen. Hàng mi rũ xuống lộ ra vài phần lạnh lùng, hoàn toàn áp chế vẻ yếu đuối kia.

Quả thật là như hai con người khác hẳn nhau.

Bùi Văn Tuyết nở nụ cười ôn hòa, che giấu đi tia suy tư trong mắt.

Hai người ngồi xuống bên bàn tròn, nước trà trên bếp nhỏ vừa sôi, bốc lên làn hơi nóng.

Bùi Văn Tuyết nhấc ấm ngọc, thong dong rót một chén trà đưa qua: “Lâu tiểu thư uống một chén cho ấm người đi.”

Lâu Đường Nguyệt cầm chén trà không uống, mà chăm chú nhìn Bùi Văn Tuyết: “Hôm nay điện hạ kịp thời giết hai tên tử sĩ kia, không phải là trùng hợp đâu nhỉ.”

Bùi Văn Tuyết nghe vậy vẫn không dừng động tác, đặt ấm ngọc xuống bàn rồi mới chậm rãi ngẩng mắt: “Hôm nay gặp được Lâu tiểu thư mới là trùng hợp.”

Lâu Đường Nguyệt hơi ngả người ra sau, lưng tựa vào ghế gỗ.

Ý của hắn là hai tên tử sĩ kia vốn nhằm vào hắn, còn nàng chỉ là người vô tội bị cuốn vào.

Nhưng nàng lại cảm thấy có chỗ nào đó không được ổn lắm.

Uống một ngụm trà, nàng đưa mắt lên lại phát hiện thanh niên đối diện đang nhìn nàng không chớp mắt, đôi mắt xinh đẹp kia lộ ra vài phần thông tuệ gần như yêu dị.

Lâu Đường Nguyệt nhớ đến khả năng quan sát khiến người ta lạnh sống lưng của hắn, trong lòng nàng chợt trầm xuống. 

Nhưng nghĩ lại, cho dù hắn có phát hiện ra điều gì thì đã sao? Nàng chính là nguyên thân, hàng thật giá thật!

Nàng nhướng mày: “Điện hạ vẫn nên đừng nhìn ta như vậy, kẻo ta lại hiểu lầm ngài có ý với ta.”

Cách tốt nhất để chuyển hướng chú ý, chính là khiến đối phương cứng họng.

Lời này, nàng nói ra cũng đủ mặt dày, hắn hẳn không đáp lại được chứ!

Lâu Đường Nguyệt cười tiếp tục uống trà, không ngờ thanh niên đối diện lại trầm ngâm gật đầu, giọng ôn hòa nói: “Ta quả thực rất hứng thú với nàng.”

Lâu Đường Nguyệt sặc trà.

Mặt nàng không cảm xúc đặt chén trà xuống.

Sau đó rõ ràng nhìn thấy ánh mắt thanh niên đối diện dường như mang theo thâm ý, giọng hắn vẫn dịu dàng nhưng không hiểu sao lại toát ra vài phần vắng lặng: “Vậy nên, nàng là ai?”

Lâu Đường Nguyệt chớp chớp mắt: “Ta không phải Lâu Đường Nguyệt thì còn có thể là ai?”

Nàng bật cười: “Điện hạ nghi ngờ ta là ai? Chẳng lẽ ta là tinh quái trong núi hay u hồn biến hóa thành sao?”

Bùi Văn Tuyết không vì lời nói kỳ lạ ấy mà nhíu mày, trái lại còn khẽ cong mi, trầm ngâm suy nghĩ: “Hóa ra cũng có khả năng như vậy.”

Thấy hắn dường như thật sự nghiêm túc cân nhắc, Lâu Đường Nguyệt bỗng không nhịn được, bật cười lớn.

Thiếu nữ vừa cười vừa lắc đầu, đưa tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt vì cười quá đà.

Nàng nói: “Thì ra điện hạ lại hứng thú với những chuyện kỳ dị như vậy, tiếc là ta đúng là Lâu Đường Nguyệt, hàng thật giá thật!”

Nàng nhìn hắn, ánh mắt trong veo, lời nói chân thành, trên gương mặt không hề có lấy một tia gian dối.

Bùi Văn Tuyết khẽ cụp mắt, khóe môi mang theo nụ cười nhạt: “Bùi mỗ thường bị người ta nói là vô vị, hôm nay chỉ vài câu đã khiến Lâu tiểu thư cười vui như vậy, cũng xin cảm ơn Lâu tiểu thư đã nể mặt.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương