Nhưng cho dù hắn có dò xét thêm nữa thì sao, chẳng lẽ hắn có thể tin nổi chuyện người trước mắt đã đổi ruột đổi gan, hoang đường đến vậy?
Hắn đã nói thế rồi, Lâu Đường Nguyệt đương nhiên thuận theo. Nàng xua tay, vẻ mặt hơi chút ngượng ngùng: “Không có đâu! Điện hạ cũng rất thú vị mà!”
Chưa đợi người đối diện phản ứng, nàng lại nói tiếp: “Hơn nữa hôm nay nếu không có điện hạ ở đây, ta e rằng đã trở thành thi thể dưới hồ rồi!”
Trong mắt Bùi Văn Tuyết thoáng qua ý cười: “Nếu không phải Lâu tiểu thư đủ thông minh mà chọn cách bơi thoát thân để cản bước tử sĩ, Bùi mỗ cũng chẳng có cơ hội ra tay.”
Nhắc đến chuyện này, Lâu Đường Nguyệt vẫn còn nhớ rõ cảm giác nghẹt thở khi bị truy sát trong nước.
“Vậy rốt cuộc đám tử sĩ kia muốn truy sát ai?” Nàng tò mò hỏi.
Bùi Văn Tuyết đặt chén trà xuống, nhìn nàng, chậm rãi thốt ra một chữ: “Nàng.”
Lâu Đường Nguyệt nhíu mày, hắn vừa rồi chẳng phải nói là trùng hợp sao?
Hắn tiếp lời: “Hoặc là cô nương mà nàng cứu, hoặc là bất kỳ thiếu nữ nào đi trên Lạc Thủy Đạo.”
Hắn không nói quá rõ ràng nhưng cũng đủ để Lâu Đường Nguyệt hiểu ra điều gì đó.
“Bọn họ là hung thủ trong vụ bắt cóc thiếu nữ gần đây!” Trong lòng nàng chấn động, liền hỏi: “Điện hạ làm sao biết bọn họ sẽ ra tay ở đây?”
Nói xong nàng liền im bặt, ý thức được mình hỏi thừa. Hắn tất nhiên có thủ đoạn riêng, hôm nay có lẽ còn định lợi dụng hai tên tử sĩ này để làm việc gì đó, chỉ tiếc là không để lại người sống.
“Bọn họ vốn là tử sĩ, trong miệng cũng chẳng moi ra được gì.” Giọng Bùi Văn Tuyết vẫn ôn hòa, mang theo vài phần trấn an.
Dứt lời hắn đứng dậy, đẩy mở cửa sổ nhỏ trong khoang thuyền, sự náo nhiệt cùng ánh đèn lập tức tràn vào.
“Hôm nay Lâu tiểu thư chịu không ít kinh hãi, e là còn chưa kịp ngắm kỹ cảnh đêm Lạc Thủy Đạo. Khoảng nửa canh giờ nữa thuyền sẽ cập bờ, nhân lúc này cứ thư giãn một chút đi.”
Lâu Đường Nguyệt nhìn hắn, gương mặt nghiêng của hắn dưới ánh pháo hoa trông đặc biệt tuấn tú nhưng nàng lại từ đó cảm nhận được một khoảng cách mơ hồ.
Hắn luôn thử dò xét nàng, có phải là vì Công chúa Cao Ngọc không? Vì muốn xem nàng có ý đồ gây hại cho tỷ tỷ của hắn hay không!
Vậy rốt cuộc hắn có biết chuyện nguyên chủ từng mạo danh Công chúa Cao Ngọc hay không?
Nàng nghĩ mình phải tìm thời điểm thích hợp để thẳng thắn nói rõ với Công chúa Cao Ngọc, nếu không đến lúc bị lộ thì người xấu hổ chỉ có thể là nàng. Ở kinh thành này, nàng nhất định phải ôm chặt cái đùi của Công chúa Cao Ngọc!
Hơn nữa, nếu sớm thúc đẩy mối lương duyên tốt đẹp giữa Công chúa Cao Ngọc và Ninh Tiêu Hán, chắc chắn sẽ thu về một lượng lớn độ ngọt ngào!
Nàng còn đang mải suy nghĩ, bên tai bỗng vang lên một giọng nói xa lạ.
“Cô nương, mua hạt sen không?”
Lão bá chống sào chèo thuyền đi ngang qua trước mặt bọn họ, vẻ mặt tươi cười, chỉ vào những đài sen xanh non tươi mới trên thuyền: “Vừa mới hái, giòn ngọt thơm lắm. Hai đài mười văn, cô nương có muốn không?”
Lâu Đường Nguyệt thò đầu ra, đưa đồng tiền sang: “Cho ta bốn đài.”
“Được, có ngay!” Lão bá nhanh nhẹn lấy đủ bốn đài, còn tiện tay chọn thêm một đóa sen mới hé, đưa kèm qua: “Tặng cô nương một đóa sen!”