Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 28

Trước Sau

break
Lâu Đường Nguyệt nhìn đám đông ngày càng thưa, kéo nàng ấy lại: “Đi cùng nhau đi, ta đưa ngươi về.”

Ba người cùng lên xe ngựa. Lâu Đường Nguyệt nhàn nhã tựa vào thành xe, thở dài một tiếng: “Mệt chết ta rồi.”

Hồng San lo lắng nhìn nàng: “Tiểu thư, ngài làm sao vậy? Sao tóc lại xõa ra thế này? Sao còn thay cả y phục?”

Thẩm Xu cúi mắt kể lại đầu đuôi câu chuyện cho nàng ấy nghe, sắc mặt Hồng San theo đó thay đổi mấy lần liên tiếp.

Hồng San nhìn bộ cẩm bào nguyệt bạch trên người Lâu Đường Nguyệt, nhận ra đó là y phục nam nhân. Nàng ấy do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi ra: “Tiểu thư, ngài... không sao chứ?”

Lâu Đường Nguyệt hiểu rõ nỗi băn khoăn của nàng ấy, liền nhẹ nhàng lắc đầu: “Gặp người quen thôi, không sao đâu, yên tâm.”

Thẩm Xu rất nhanh đã về tới nhà. Trước khi đi, nàng ấy liên tục cảm tạ Lâu Đường Nguyệt, còn nói sẽ đích thân tới cửa bái tạ rồi mới lưu luyến rời đi.

Đã sang giờ Tý, trên con phố này không còn mấy người qua lại, các quán trọ đều đóng cửa, toát lên vẻ trống trải, tịch mịch.

Lâu Đường Nguyệt buông rèm xe xuống, nhìn Hồng San đang bóc đài sen cho nàng, cười nói: “Cái này ngon lắm.”

Hồng San đưa hạt sen qua, vẻ mặt có chút bất an: “Nô tỳ thấy đêm đã khuya thế này, thật sợ đám tử sĩ kia quay lại.”

Lâu Đường Nguyệt nhận lấy hạt sen, cắn một miếng, trong lòng cũng không quá chắc chắn: “Không đến nỗi đâu.”

Nàng lại vén rèm xe lên, vừa định bảo xa phu đi nhanh hơn, thì bỗng nghe ngựa hí lên thảm thiết một tiếng. Một dòng máu nóng bắn lên mặt nàng, thân ảnh trước mắt thẳng tắp đổ xuống.

“Tiểu thư!”

Tiếng thét của Hồng San vang lên bên tai. Không hiểu vì sao, Lâu Đường Nguyệt cảm nhận rất rõ, đám người này là nhắm thẳng vào nàng mà tới. Nàng lập tức đưa ra quyết định!

Nàng bình tĩnh giật lấy dây cương từ con ngựa đang hoảng loạn, dùng sức kéo mạnh. Sợi dây thô ráp gần như cứa vào lòng bàn tay, tốc độ của ngựa cuối cùng cũng chậm lại.

Nàng nhét dây cương vào tay Hồng San, lấy đài sen trong tay nàng ấy, nhét vào tay áo mình: “Ngươi mau chạy đi, đi báo quan!”

Nói xong, nàng nhắm mắt nhảy khỏi xe ngựa.

Trong lòng gần như gào thét: [Hệ thống ơi á á á! Cứu ta với! Ta sắp ngã chết rồi!]

Có lẽ lời niệm trong lòng thật sự có tác dụng, khi nàng nằm sấp trên đất, toàn thân lại không hề hấn gì.

Trong lòng nàng không hợp thời mà dâng lên chút xấu hổ, chuyện này... coi như nàng uy hiếp hệ thống rồi sao?

Nhưng nàng chưa kịp nghĩ nhiều, một luồng sáng lạnh lẽo xẹt qua trước mắt. Nàng lảo đảo đứng dậy, nhìn rõ trên con phố dài tĩnh lặng đang đứng bốn người cầm kiếm. Bọn họ thân hình cao lớn, toàn thân quấn trong vải đen, chỉ để lộ đôi mắt lạnh băng.

Nàng bật cười chua chát, đúng là xui xẻo. Sao lại có người nhất quyết muốn lấy mạng nàng như vậy chứ!

Ngẩng đầu nhìn lên, mặt trăng đã bị mây che khuất, trong tầm mắt chỉ còn một mảnh tối đen.

...

Đêm tối đặc quánh, bốn phía yên tĩnh đến chết chóc. Ninh Tiêu Hán buông rèm xe xuống, nhìn về phía thanh niên trong xe, gương mặt không rõ ràng dưới ánh tối.

Hàng mày cứng cỏi của hắn ta không hề gợn sóng: “Hai cỗ thi thể đã bị ném trước cửa nhà người đó.”

Thanh niên khẽ cười một tiếng, giọng nói đã mang theo vài phần châm chọc: “Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con. Cô sẽ tự mình thêm một mồi lửa.”

Tiếng vó ngựa hỗn loạn truyền đến, Ninh Tiêu Hán nhíu mày, vén rèm xe lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương