Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 29

Trước Sau

break
Trong bóng đêm, một chiếc xe ngựa lảo đảo hiện ra. Người đánh xe run rẩy nhìn thấy bọn họ, như trông thấy cứu tinh, giọng gần như khàn đặc: “Cầu xin các ngài! Cứu lấy tiểu thư nhà ta!”

Ninh Tiêu Hán đưa tay giữ chặt chiếc xe ngựa đang lao loạn, vừa định bảo nữ nhân trước mặt đi báo quan thì chợt thấy thanh niên đã xuống xe.

Nữ nhân nhìn thấy hắn, ánh mắt lập tức sáng lên, lao tới quỳ sụp trước mặt: “Tam Hoàng tử, có người muốn giết tiểu thư, xin ngài mau đi cứu tiểu thư!”

Ninh Tiêu Hán sững sờ, không ngờ bọn họ lại quen biết.

Hắn nhìn sang thanh niên kia, gương mặt ôn hòa của người ấy không có biểu cảm gì, còn trong màn đêm đã có mấy thân ảnh nhanh chóng rời đi.

Bùi Văn Tuyết hạ mắt xuống, nhìn Hồng San đang run rẩy, giọng nói mơ hồ khó đoán: “Xảy ra chuyện gì?”

...

Trường phố tĩnh lặng, mây đen tan đi, từng vệt ánh trăng rơi xuống, xua tan bóng tối bao phủ mặt đá xanh.

Ba người đến nơi này, ngoài việc thoáng thấy mấy tờ giấy tuyên bị gió cuốn bay, thì chẳng còn gì khác.

Gió bỗng nổi gấp, có người quỳ xuống trước mặt Bùi Văn Tuyết: “Chủ tử, không phát hiện bất kỳ dấu vết giao đấu nào.”

Hồng San thở phào nhẹ nhõm: “Như vậy có phải chứng tỏ tiểu thư nhà nô tỳ tạm thời vẫn bình an không?”

“Có lẽ là vậy.” Ninh Tiêu Hán quan sát bốn phía, trầm giọng nói: “Mục đích của bọn người này không phải là giết người.”

Nói xong, hắn ta nhìn về phía Bùi Văn Tuyết, lại thấy ánh mắt hắn nhàn nhạt dừng lại ở một chỗ nào đó, rồi tiến lên, khom người nhặt thứ gì đó trên mặt đất.

“Điện hạ, là thứ gì vậy?” Ninh Tiêu Hán tò mò, bước lên xem.

Bùi Văn Tuyết thần sắc bình thản nhưng khóe môi khẽ cong lên không dễ nhận ra. Hắn mở tay ra, một hạt sen trắng muốt không tì vết đang nằm gọn trong lòng bàn tay.

“Là hạt sen!” Hồng San vui mừng kêu lên: “Nhất định là tiểu thư cố ý để lại, lúc đi tiểu thư còn mang theo hạt sen!”

...

Cảm giác lại có thêm một hạt sen thần không biết quỷ không hay rơi khỏi người, Lâu Đường Nguyệt khẽ thở dài, cẩn thận điều chỉnh tư thế. 

Suốt dọc đường nàng bị xóc đến mức xương cốt như muốn rã rời, động tác này tuy chỉ giúp được chút ít, nhưng dù sao cũng dễ chịu hơn.

Hai tay nàng bị trói ra sau, mắt bị bịt bằng vải đen, cả người úp sấp trên lưng ngựa. Ngựa chạy rất nhanh, đường lại gập ghềnh, mấy lần nàng suýt nôn ra!

Xui xẻo! Thật sự là xui xẻo!

Ấn tượng cuối cùng của nàng là màn đêm đặc quánh, ngay sau đó sau đầu bị đánh mạnh một cái, mắt hoa lên rồi ngất đi.

[Hệ thống, làm sao đây, ta cảm thấy mình sắp toi mạng rồi!]

Bùn đen dưới vó ngựa lại một lần nữa văng lên mặt nàng, nàng nhịn không nổi, bật hỏi thành tiếng.

[Xin ký chủ đừng lo, ngươi sẽ không dễ chết đâu.]

Giọng hệ thống vang lên bên tai nàng. Lời nói chẳng mấy có lương tâm nhưng dường như cũng ngầm báo hiệu nơi nàng sắp bị đưa đến sẽ không lấy mạng nàng.

Lắc lư chẳng biết bao lâu, cuối cùng ngựa cũng dừng lại. Nàng bị người ta không chút thương tiếc ném khỏi lưng ngựa rồi vác đi một đoạn.

Nàng cảm giác người vác mình cúi thấp lưng xuống, ngay sau đó mùi ẩm ướt pha lẫn mùi thối rữa ập thẳng vào mũi.

Tiếng xích sắt leng keng vang lên, chỉ nghe “két” một tiếng, nàng bị quăng xuống đất. Mùi chua thối đục ngầu xộc thẳng vào mũi, cuối cùng nàng không nhịn được, “ọe” một tiếng nôn ra.

“Ê ê ê, đừng có nôn lên người ta!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương