Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Làm Bà Mối Se Duyên

Chương 30

Trước Sau

break
Có người bóp giọng nói, ngữ khí vô cùng cay nghiệt.

Lâu Đường Nguyệt nghiêng người nằm trên đống cỏ khô, dùng sức cọ vào đó, muốn làm rơi miếng vải đen che mắt. Cỏ khô thô ráp cọ xát vào da thịt, cảm giác đau râm ran dày đặc khiến nàng phải dừng lại.

“Cầu ta đi, ta sẽ cởi trói cho ngươi.”

Giọng nói đáng ghét kia lại vang lên, cố ý bóp giọng nghe càng khiến người ta khó chịu.

Lâu Đường Nguyệt hít ra một hơi, trong lòng niệm không tức giận, không tức giận. 

Nàng ngẩng mặt, nở nụ cười ngọt ngào: “Được thôi, ta cầu xin vị cô nương xinh đẹp này giúp ta cởi dây.”

Đối phương im lặng hồi lâu không đáp, nàng không hiểu sao lại hoài nghi, có lẽ người kia bị chính lời nàng nói làm nghẹn.

Cuối cùng đối phương cũng mở miệng, chỉ là giọng nói nghe có chút kỳ quái: “Quay mặt đi.”

Lâu Đường Nguyệt thuận theo xoay người, sợi dây thừng trói chặt hai tay nàng bấy lâu liền được nới ra. Nàng thu tay về, kéo miếng vải đen xuống, trước mắt hiện ra khung cảnh mờ tối.

Nàng chưa kịp quan sát kỹ, chỉ xoa xoa cổ tay đỏ rát đau nhức, xoay người lại, cười chuẩn bị nói lời cảm ơn: “Thật là cảm ơn...”

Lâu Đường Nguyệt mới nói được nửa câu thì đột ngột khựng lại, tròn mắt nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt.

Bởi người đứng đó không ai khác, chính là chưởng quầy Bát Vụ Lâu, Quý Bách Xuyên.

Lần trước gặp mặt, t còn là một tiểu tử tuấn tú gọn gàng, vậy mà hôm nay lại khoác lên mình nữ trang. 

Bộ váy lụa xanh nhạt mỏng manh bị y mặc đến chẳng ra thể thống gì, mặt tô lớp phấn son dày cộp, cái miệng rộng còn bôi son đỏ tươi đến chói mắt.

Một dáng vẻ “nương tử” thô kệch, vậy mà y còn liên tục liếc mắt đưa tình, bộ dạng làm màu đến mức khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.

Cái hình tượng này, chỉ liếc một cái thôi cũng đủ ám ảnh mười năm ác mộng!

Lâu Đường Nguyệt bị “dọa xấu” đến mức ánh mắt lập tức trôi đi chỗ khác, cố gắng cứu vớt đôi mắt vừa bị tổn thương nặng nề.

Biểu cảm của người đối diện cũng chẳng khá hơn là bao. Y như thấy quỷ, trừng mắt nhìn nàng hồi lâu, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Ngươi...” Nhận ra mình vừa dùng giọng thật, y chột dạ hạ thấp giọng: “Sao ngươi lại ở đây?”

Lâu Đường Nguyệt đáp gọn: “Bị bắt cóc tới.”

“Bọn chúng dám ra tay trói cả ngươi sao!” Sắc mặt y lập tức trở nên khó coi, lẩm bẩm một mình: “Chúng hành động nhanh hơn rồi, ta phải mau chóng truyền tin ra ngoài.”

“Ý gì? Vì sao lại không dám bắt ta?” Lâu Đường Nguyệt nghi hoặc hỏi.

Quý Bách Xuyên nói: “Phụ thân ngươi chẳng phải đang phối hợp với Bộ Hình điều tra vụ này sao? Bắt người mà bắt đến đầu con gái của người tra án, hoặc là bọn chúng không định làm nữa, hoặc là chuẩn bị chuyển địa điểm!”

Người điều tra còn chưa phá án, con gái đã bị bắt cóc, đó rõ ràng là khiêu khích! Nhưng chọc giận ông ấy thì chẳng có lợi gì, vì vậy bọn chúng định làm xong phi vụ này rồi lập tức chuồn đi.

Lâu Đường Nguyệt bừng tỉnh, lại thấy y sốt ruột đến mức gãi đầu: “Chết rồi chết rồi, đừng để chưa kịp cho người tới dẹp ổ thì cái ổ này đã tự mọc chân chạy mất!”

Y cúi người, lôi từ dưới tấm ván giường đã mốc meo ra than bút và giấy, cúi đầu viết lia lịa.

Lúc này Lâu Đường Nguyệt mới có thời gian quan sát nơi này, phát hiện đây giống như một gian ngục nhỏ. 

Mùi hôi lạ lẫn mùi uế tạp xộc lên, trong phòng chỉ có một tấm giường gỗ mốc xanh và một đống cỏ khô bốc mùi thối rữa. 


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương