ở phía sau tên Ngải Lật kèm theo hai chữ “Klein Lane” rõ ràng.
…
Buổi trưa, khi Ngải Lật biết được đối thủ của mình trong tiết thực chiến chiều nay, cô cảm thấy như sét đánh giữa trời quang.
Klein Lane.
Đây, đây không phải là tên điên mà cô nhìn thấy khi đứng bên cạnh giáo quan lần trước sao?
Trong tiết thực chiến đầu tiên, vì giấy phép nghỉ bệnh của Ngải Lật vẫn còn trong thời hạn hiệu lực nên cô có thể đứng bên cạnh Claude, chỉ quan sát không cần tham gia chiến đấu.
Mà trong tiết học tràn ngập sự bạo lực của Alpha lần đó, có bốn người để lại cho cô ấn tượng sâu đậm.
Người đầu tiên chính là bạn cùng phòng cô, Leo Devinshier, khi trận đấu vừa bắt đầu, hắn đã dùng sức mạnh thô bạo không tương xứng với khuôn mặt đẹp trai của mình áp đảo đối thủ, chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, Alpha đáng thương kia đã bị hắn mang vẻ mặt thúi hoắc đá xuống đài thi đấu.
Người thứ hai chính là Muleyer, nói về ấn tượng ban đầu của cô về cậu, chính là khi cô vừa mới xuyên không đến đây, vẫn còn đang cô đơn nằm lẻ loi trong phòng y tế, thiếu gia phương Bắc này đã từng đến thăm cô…
Dù mỗi lần thăm nom chỉ kéo dài không quá hai phút, thái độ của cậu với cô cũng lạnh lùng như băng, nhưng khi đó ngoài giáo quan thì chỉ có một người bạn cùng lớp là cậu đến thăm, điều này khiến Ngải Lật không khỏi nảy sinh chút thiện cảm và chú ý với cậu.
… Ngay cả tên nhóc tóc vàng thôi tha Leo kia cũng chưa từng ghé qua thăm cô, hắn là bạn cùng phòng của cô đấy!
Lúc đó, người đối đầu với Muleyer là một Alpha có chiều cao và sức mạnh vượt trội, so với đối thủ, Muleyer với thân hình thon gầy cao ráo không hề chiếm ưu thế, nhưng cậu lại dùng sự nhanh nhẹn và khả năng phán đoán, chiến thuật bình tĩnh để giằng co với đối thủ, cuối cùng giành được chiến thắng.
Người thứ ba, ừm… lý do cô có ấn tượng với hắn là vì người này công khai trốn học.
Nghe nói hắn chê đối thủ được phân cho mình quá yếu nên đã trực tiếp đi tìm các đàn anh khóa trên để đấu tay đôi, Claude nghe được chuyện này thì không khỏi bật cười, nói rằng: “Nhóc con này đúng là điên mà.”
Mà người cuối cùng chính là tên Klein Lane kia.
Ấn tượng của Ngải Lật về hắn ngoài sự điên rồ, còn có phần đáng sợ…
Dù cho bất kỳ ai nhìn thấy một thiếu niên trẻ trung tuấn tú đánh người đến chảy máu đầu, rồi còn vui vẻ cười hì hì ấn đầu người ta xuống, bắt người ta quỳ xuống liếm giày của mình thì cũng sẽ cảm thấy hắn ta điên rồ đúng không! Cô đâu phải là người thích bị ngược đãi đâu!
Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, Ngải Lật vẫn còn cảm thấy rùng mình sợ hãi.
Sân huấn luyện rộng lớn bỗng rơi vào im lặng, ánh mắt nóng bỏng của hơn mười Alpha đều đổ dồn vào giữa sân, người đối đầu với Klein vẫn còn tỉnh táo, hơn nữa hắn chưa rơi khỏi đài, vì vậy trận đấu vẫn chưa kết thúc.
Alpha trông có vẻ là thường dân kia nước mắt nước mũi giàn giụa, run rẩy đặt hai tay gần bên đôi ủng của Klein, tiếng nấc nghẹn ngào xấu hổ vang lên từ trong cổ họng.
Đó là âm thanh tự tôn bị nghiền nát.
Claude thấy mọi chuyện trở nên quá mức, đành phải lên sân đưa người bị thương đi.
Đợi đến khi thường dân trên sân kia biến mất, nhóm Alpha mặc đồng phục đen viền vàng đứng bên ngoài sân huấn luyện mới phá vỡ sự im lặng, dường như rất hào hứng sôi nổi muốn trải nghiệm, người thì hò reo ầm ĩ, người thì vỗ tay ủng hộ, chuyện này như là dấu hiệu khởi đầu cho sự áp bức của một quần thể nào đó.
Klein nở nụ cười, chậm rãi rút điếu thuốc trong túi ra, châm lửa, mái tóc đỏ rối bời, dưới góc áo sơ mi lộn xộn lộ ra đoạn cơ bụng màu tiểu mạch.
Ngải Lật nhìn trái nhìn phải, không khí lúc đó phấn khích kỳ lạ nhưng cô lại cảm thấy rất bối rối, chỉ mong nhóm người này đừng chú ý đến mình.
Thế nhưng, hiện tại cô lại sắp phải đánh nhau với hắn… cô nên làm sao đây!
Ngải Lật co người dưới bóng cây, nhìn chăm chú vào danh sách trên quang não, buồn bã cắn miếng bánh sandwich trong tay.
Đáng ghét, cô nhìn thấy gì đây, đối thủ của tên tóc vàng thối tha đó vậy mà lại là người trốn học lần trước!
Lôi Rodgris.
Có vẻ như người này là một tên cuồng chiến đấu, lần trước hắn bỏ đi tìm các đàn anh khóa trên đấu solo, còn tỏ vẻ rất chán ghét những bạn học cùng tuổi, nếu đấu với người này chẳng phải cô không cần đánh nhau mà vẫn có thể qua được tiết thực chiến hay sao?
Giá mà đối thủ của cô là Lôi thì tốt biết mấy.
Khi cô đang cau mày u sầu thở dài, bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện một bóng ma tỏa ra hương thơm lạnh lẽo.
Ngải Lật ngẩn người, ngẩng đầu nhìn về phía Muleyer không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh cô, ánh sáng lấp lánh xuyên qua khe hở của tán cây rọi vào đôi mắt xanh lục tròn vo và hàng lông mi dài của thiếu nữ, Muleyer cúi đầu nhìn cô, có thể tìm thấy bóng ngược mơ hồ của mình trong đôi mắt ấy.