“Ủa, là ngài sao? Thật trùng hợp.”
Cô ngạc nhiên nói, gò má phồng lên, nuốt thức ăn trong miệng xuống.
“Đúng lúc đi ngang qua.” Cậu nhẹ nhàng gật đầu, giọng điệu có phần kiềm chế.
Đối diện với người quen này, Ngải Lật vội vàng lấy ra vài viên kẹo cô vừa mới giành được ở căng tin trên tầng, cười nói “Cảm ơn ngài vừa rồi giúp đỡ” rồi đưa cho cậu, Muleyer nhìn cô, lễ phép chỉ lấy một viên.
“Danh sách đối thủ thực chiến buổi chiều đã được công bố rồi.” Muleyer nhắc nhở: “Cậu đã thấy chưa?”
“Thấy rồi, tôi không may mắn cho lắm, đối thủ của tôi là một người đáng sợ.”
“Ừm?”
“Klein Lane.” Ngải Lật vừa nói vừa thở dài.
Muleyer nghe vậy, biểu cảm bình thản: “Giữ vững tinh thần, nhớ cẩn thận chút.”
“… Tôi sẽ cố gắng.”
Cố gắng chịu được đòn nhẹ hơn, vẻ mặt Ngải Lật đau khổ nghĩ thầm.
“Tôi nhớ cậu vừa mới xuất viện.” Muleyer liếc nhìn cô một lát, dò hỏi: “Cơ thể đã hồi phục chưa, kỹ năng chiến đấu còn nhớ được bao nhiêu?”
“Cơ thể vẫn chưa hồi phục, kỹ năng thì vẫn nhớ, nhưng mà…”
Không sử dụng được.
Trước mặt những Alpha cao lớn cường tráng đó, sự chênh lệch về sức mạnh và hình thể đáng sợ giữa cô và họ như ngọn núi lớn, Ngải Lật thật sự không thể tưởng tượng nổi bản thân chỉ có thể đánh được một quyền 45 pound thì làm sao có thể so sánh với đám người mà mỗi người đều có thể đánh chết một con quái vật bò chỉ bằng một cú đấm.
“Cậu…”
“Không sao đâu, ngài không cần lo lắng cho tôi.” Ngải Lật ngẩng đầu cười với cậu: “Ngài quan tâm đến tôi, tôi đã rất vui rồi, thật sự cảm ơn ngài, buổi học thực chiến chiều nay tôi sẽ cố gắng.”
Muleyer quét mắt nhìn cô, từ vẻ mặt hơi lúng túng của cô, cậu nhận ra rằng cô gái này sợ chuyện của mình làm phiền cậu.
Sau vài giây im lặng, cậu nói: “Những buổi huấn luyện sau này sẽ càng ngày càng khắc nghiệt, cậu tốt nhất không nên tiếp tục bị thương nặng rồi lãng phí thời gian tĩnh dưỡng.”
“Vâng vâng!”
Đây có phải là nhắc nhở cô bảo vệ bản thân không? Ngải Lật thầm hiểu.
Muleyer rời mắt khỏi nụ cười của cô, xoay người, nhưng khi đôi ủng đen bước đi vài bước, cậu dừng lại, những ngón tay thon dài lặng lẽ tháo ra vật gì đó trên cổ áo rồi ném vào lòng cô.
“!” Ngải Lật nhìn vật vừa rơi xuống đùi mình, ánh sáng bạc xanh lấp lánh của huy hiệu hình đại bàng lóe lên, cô mở to hai mắt.
“Thiếu gia Muleyer, đồ của ngài…”
“Cầm đi.” Muleyer quay lưng về phía cô, giọng điệu nhẹ nhàng: “Đây là quà cảm ơn vì kẹo, buổi chiều gắn nó lên cổ áo.”
Ngải Lật nâng huy hiệu kia lên, nghe xong bèn cười: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn huy hiệu chúc phúc của ngài, nhưng mà thứ này trông có vẻ rất quý giá, đợi sau khi kết thúc tôi sẽ trả lại cho ngài.”
Dường như cô nghĩ rằng hành động của Muleyer chỉ là sự khích lệ trước trận chiến.
Muleyer im lặng nhìn cô, không nói thêm gì, cuối cùng xoay người rời đi.
Hai giờ mười phút chiều, còn hai mươi phút trước khi lớp thực chiến bắt đầu.
Cô và các bạn cùng lớp lục tục rời khỏi phòng nghỉ, ùa vào sân huấn luyện.
Ngải Lật rụt đầu, lẫn vào dòng người toàn là Alpha cao lớn, thỉnh thoảng bị một Alpha nào đó không chú ý đạp lên chân, hoặc cánh tay ai đó vô tình chạm vào đỉnh đầu cô, xung quanh bao trùm hơi thở nam tính tươi mới khiến cô cảm thấy choáng váng cả đầu óc.
Có người không cẩn thận va phải cô còn cười mắng một câu, tay khoác sau cổ, câu “Không có mắt à?” chưa kịp thốt ra thì bỗng nhận ra trước mặt vốn chẳng có ai.
Cúi đầu xuống mới nhìn thấy bên dưới là một sinh vật nhỏ nhắn mềm mại, tóc đen mắt xanh, khuôn mặt tràn đầy đề phòng.
Trước khi nụ cười thiếu niên đông cứng lại, ánh mắt như nhìn thấy thứ gì thú vị, Ngải Lật vội vàng cúi người, giống như chú mèo nhỏ linh hoạt, len vào giữa những đôi chân dài mà lẩn đi.
Trước khi lên sân, cô đứng ở một góc lo lắng quan sát xung quanh, không nhìn thấy Klein, ngược lại nhìn thấy Leo đeo cái mặt khó chịu đi qua đi lại giữa sân như đang tìm kiếm ai đó.
Khi đôi mắt màu xanh băng giá của hắn bắt được cô, hắn lập tức nhăn mặt, bước nhanh lại, Ngải Lật vội vàng cúi đầu, mùi rượu Rum ngọt ngào nồng nàn xộc vào người, cùng lúc đó cô chợt cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu bị đè nặng.
“Chạy lung tung làm gì? Vừa rồi đi đâu?”
Leo bực bội quăng áo khoác đồng phục lên đầu cô, giọng điệu dọa người khiến bờ vai Ngải Lật run rẩy.
“Tôi chỉ ở trong phòng nghỉ chờ thôi.”
“Đi phòng nghỉ làm gì, không bằng dứt khoát đến phòng y tế chờ luôn đi.” Leo cười lạnh, tay hắn trực tiếp đặt trên đầu Ngải Lật, dùng sức xoa xoa áo khoác trên đầu cô, như thể muốn nhấn chìm cô trong mùi vị ấy vậy.
“Cô cứ liên tục xin nghỉ, còn quan tâm đến việc hôm nay có mặt hay không à? Giả vờ làm gì.”
“… Bởi vì giấy xin nghỉ hôm nay hết hạn rồi.”
Tầm mắt bị áo khoác của Leo che khuất, mà tên tóc vàng đáng ghét ấy vẫn đang hung hăng hành hạ đầu cô, Ngải Lật phải chịu đựng tính tính thối bất ngờ của đại thiếu gia, suýt chút nữa bật khóc: “Nhẹ, nhẹ thôi, đau…”