Nhưng Klein ngay lập tức phản ứng lại, mày rậm nhíu chặt, khuôn mặt hiện lên một nụ cười có phần u ám, bàn tay hắn nắm lấy tóc ngắn của cô, ép buộc cô phải ngửa đầu ra sau, đau đớn khiến Ngải Lật suýt rơi nước mắt.
“Ưm!” Đau quá, đau quá, hắn lại còn nắm tóc cô! Sẽ bị hói mất.
“Đột nhiên cắn người à?”
Klein cười khẩy, hai tay cô đang chống lên ngực cũng bị hắn nắm chặt bằng một tay, Ngải Lật run rẩy cảm nhận được cơ bắp dưới lòng bàn tay đang co giật, cộng với nhiệt độ nóng bỏng đang dâng trào trong cơ thể hắn.
“Đi chết đi, tên biến thái!”
Ngải Lật không hề bị dọa bởi vẻ mặt đe dọa của đối phương, đôi mắt xanh mở to tràn đầy nước mắt và tức giận.
Mọi người cũng biết, học sinh lớp 12 ngủ lúc bốn giờ dậy lúc sáu giờ sáng là chuyện thường ngày, cộng thêm chế độ ăn uống không theo quy luật và áp lực cực lớn sẽ khiến tóc rụng rất nhanh, Ngải Lật vừa mới hoàn thành kỳ thi đại học chưa đầy ba tháng, mỗi ngày đều rất chú ý đến tình trạng phục hồi tóc của mình, vì vậy cô tuyệt không đội trời chung với kẻ đang phá hoại tóc của cô!
Cơ bắp trên cánh tay Klein nổi lên, hắn tức giận đến bật cười chuẩn bị kéo cô vào trong lòng, nhưng kết quả bé lùn bị chọc tức xù lông thấy ra tay thất bại, liền trực tiếp lên chân — hoàn toàn đánh mất lương tâm và đạo đức đá thẳng vào chỗ hiểm dưới háng hắn, đây chắc chắn chính là điểm yếu lớn nhất của mọi Alpha.
Klein giật giật lông mi, lùi lại một bước né tránh, ngay khi hắn bực bội duỗi tay định dùng cánh tay siết chặt cổ cô bé lùn, không ngờ Ngải Lật lại chớp lấy thời cơ: “a um” một tiếng cắn vào lòng bàn tay hắn.
Klein: “…”
Ý cười trên mặt hắn đã mất đi, khuôn mặt vô cảm cúi đầu nhìn cái đầu tròn lông đen trước ngực.
Răng của cô khá sắc, chỉ trong một khoảnh khắc, những chiếc răng nanh sắc nhọn đã đâm rách lớp da chai dày trên lòng bàn tay, chảy ra một giọt máu.
Đồng thời, Ngải Lật còn thi triển tuyệt chiêu đã chân lần thứ hai – chỉ trong một hai giây, cô đã dốc sức phản kháng nhiều lần, mặc dù không thể gây ra tổn thương gì cho Alpha, nhưng mục đích của cô vốn không đặt ở đó.
Trong lúc Klein ôm cô gái trong ngực, một chiếc ủng đen của hắn đã bước ra ngoài đường biên đài thi đấu, cả sân bỗng rơi vào im lặng.
Đôi mắt nâu đỏ của Klein nheo lại, sau một lúc lâu, hắn mạnh mẽ dùng khớp ngón tay giữ chặt nâng cằm cô lên, nhìn thấy rõ gương mặt tội nghiệp ướt sũng của cô.
Mái tóc ngắn của Ngải Lật rối bù, nước mắt không ngừng rơi xuống vì sợ hãi và tức giận, nhưng ánh mắt cô lại sáng rực, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào hắn, hơi thở ấm áp và run rẩy không ngừng phả ra.
“Nhả ra.”
Hắn dồn nén nỗi bực tức trong lòng, lắc lắc bàn tay, nhưng cái đầu tròn lông đen kia vẫn cứ bám chặt, chẳng chịu nhúc nhích chút nào.
“… Được thôi.”
Klein im lặng nhìn cô một lúc, sau đó nở nụ cười thâm thúy, vẻ mặt trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng, không còn chút thoải mái tùy ý như lúc mới gặp cô.
Mùi thuốc lá đã tiêu tán từ lâu khi điếu thuốc bị dập tắt, nhưng pheromone thuốc lá thuộc về chính hắn lại dâng lên nồng nặc, khiến Ngải Lật chóng mặt muốn ngất đi.
Lúc này, cô mới cảm thấy sợ hãi.
Vừa rồi, hoặc có thể nói là trước khi bắt đầu tấn công Klein, trong lòng cô không sợ hãi sao? … Có chứ, chỉ là Ngải Lật nhìn thấy ánh mắt của những người bên dưới đài.
Giai đoạn hiện tại cô cần phải sống sót trong trường quân đội, dù bây giờ cô còn rất yếu ớt, cần thời gian để trưởng thành, nhưng cô lại không thể biểu hiện ra bên ngoài mình đã biến thành một con thú cưng yếu đuối vô hại.
Điều đó sẽ chỉ khiến cô rơi vào tình thế khó khăn nhất.
Nhưng biết là một chuyện, đối diện với sự đáng sợ đến từ Alpha lại là một chuyện khác, vừa rồi cô dùng một chút mánh khóe và lòng can đảm để giành lấy chiến thắng trong trận thực chiến, điều này rất rõ ràng, nhưng sau khi cô thắng thì sao?
Hiện tại, chắc chắn cô đã đắc tội với Klein, sau này cô phải đối phó với sự trả thù của Klein như thế nào, tương lai cô nên làm sao bây giờ?
Nói cho cùng, cô cũng chỉ là một cô gái vừa mới trưởng thành, trước đây vẫn luôn sống trong xã hội dân chủ hòa bình, khi cô nhìn thấy Klein giơ tay về phía mình, Ngải Lật bỗng cảm thấy sợ hãi và bất lực, hàm răng nghiến chặt bàn tay đối phương bất giác buông lỏng ra.
Ngải Lật nhắm mắt lại.
Thế nhưng đúng lúc này, chiếc áo sơ mi mỏng manh quen thuộc bất ngờ phủ lên đầu cô, mùi thuốc lá không đến như dự kiến, mà thay vào đó là vị rượu Rum quen thuộc bao trùm lấy cô.
—— Ngay sau đó là tiếng bốp của một cú đấm mạnh mẽ, âm thanh nắm đấm va chạm với thân thể vang lên.
“Mẹ n… con chó German này.” Tiếng đôi ủng chật vật lùi lại phía sau, tiếng mắng chửi tức giận của Klein vang lên bên tai cô: “Mày điên rồi sao?”