Xuyên Vào Trường Quân Đội Alpha, Bị Các Thiếu Gia Quý Tộc Bao Vây

Chương 20

Trước Sau

break

Ngải Lật: “?”

Cô hít hít mũi, mơ hồ mở mắt ra, đối diện với Leo đang cúi đầu nhìn cô.

Qua lớp vải áo sơ mi hơi trong suốt, cô nhìn thấy mái tóc vàng của đối phương xõa ra, trên trán đang chảy máu, cơ thể trần trụi đầy những vết bầm tím đáng sợ, ngay cả cánh tay cũng có những khúc cong không tự nhiên.

Nhưng ánh mắt của hắn lại hoàn toàn không lạnh lẽo giống như ngày trước, có lẽ điều này có liên quan đến trận chiến kịch liệt mà hắn vừa vượt qua — Ngải Lật vừa nãy còn nghe thấy mọi người dưới sân bàn tán, trong trận quyết đấu hắn đã bộc lộ sự nóng nảy và tàn nhẫn giống như một con hổ bị cướp mất con mình vậy.

“Đây không phải là ánh mắt của người chiến thắng.”

Hắn không để ý đến Klein bị hắn đấm một quyền ngã xuống bậc thang, chỉ nghiêng mắt quan sát cô một lúc, xác nhận Ngải Lật ngoài việc tủi thân rơi nước mắt ra thì không bị tổn thương gì, hắn liền khẽ nhếch khóe miệng sưng tấy, lộ ra dáng vẻ kiêu ngạo đầy phóng khoáng hiếm thấy.

Cùng lúc đó, thiếu niên vừa mới giành chiến thắng trong trận chiến cũng phong trần mệt mỏi bước đến bên cạnh cô, mang theo hơi nóng và mùi máu tanh nồng nặc, cậu xoa đầu cô, giọng nói khàn khàn, mang theo chút ngượng ngùng mà an ủi:

“Ổn rồi, không sao nữa rồi, cười lên đi nào.” Cậu nói.

… 

Lần này khi xuống đài, Ngải Lật đã không còn bị đám người Alpha xung quanh xoa đầu hay véo má nữa, không biết có phải vì trên người cô có mùi tin tức tố của Leo hay không.

Sau khi xuống đài, Ngải Lật hít một hơi để bản thân bình tĩnh lại. Cô phớt lờ những ánh mắt vẫn còn đang lén lút quan sát mình xung quanh, lặng lẽ kéo chiếc áo sơ mi của Leo trên đầu xuống trả lại cho hắn, nhỏ giọng một câu: “Cảm ơn cậu.”

Leo nhìn cô một cái rồi nhận lấy chiếc áo, vo tròn nó lại trong tay, nhân lúc Ngải Lật xoay người, hắn thuận tay đặt tay lên đầu cô rồi xoa xoa.

Ngải Lật mở to mắt, quay đầu nhìn hắn với mái tóc rối bù xù, còn kẻ tình nghi thì lại bày ra khuôn mặt không chút cảm xúc, khoanh tay trước ngực , đôi mắt xanh biếc nhìn lướt qua, dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo .

Ngải Lật: [… Đồ tóc vàng chết tiệt này!]

Mặc dù vừa rồi cô vừa mới cảm ơn hắn đã giúp mình thoát khỏi rắc rối, nhưng cũng không cần lấy đầu cô làm giẻ lau chứ! Đừng tưởng cô không thấy được áo sơ mi của hắn rách te tua, lại còn dính rất nhiều máu đấy.

Ngải Lật trừng mắt nhìn hắn, cuối cùng cũng không biết phải nói gì, đành phải mang theo mùi rượu Rum nồng nặc trên người, ngậm bồ hòn làm ngọt mà lặng lẽ chuồn đi .

Cô tìm được Muleyer vừa mới kết thúc trận chiến, trả lại huy hiệu cho cậu. Vẻ  mặt của Muleyer trở nên nghiêm túc, cúi đầu  lắng nghe cô nói chuyện, nhịp thở còn hơi gấp gáp do vẫn chưa kịp ổn định sau trận đấu vừa rồi.

Cậu khoác áo khoác đồng phục lên cánh tay, lớp lót bên trong vẫn gọn gàng và chỉnh tề, đôi mắt xanh bình thản dõi theo đôi môi đang khép mở của thiếu nữ, trông có vẻ hơi thất thần .

“Thiếu gia Muleyer?”

“…  Ừm?”

Cậu nhíu mày, chậm chạp nhưng nhẹ nhàng đáp lại cô một tiếng, âm thanh khàn khàn phát ra từ mũi nghe  như tiếng thở dốc hổn hển.

Ngải Lật bỗng ngửi thấy một mùi hương lạnh lẽo mang theo hơi thở của băng tuyết, hòa lẫn trong mùi tin tức tố nồng nặc của đám Alpha  trong không khí, khiến con người ta tỉnh táo hơn hẳn .

Buổi học thực chiến vẫn còn đang tiếp diễn, có không ít Alpha đang đánh nhau điên cuồng, mùi máu và mùi mồ hôi nam tính, trộn lẫn  với mùi tin tức tố mãnh liệt của họ lan tràn khắp sân thi đấu. Cho dù hệ thống thông gió có hoạt động liên tục cũng không ăn thua,. Mùi hương này khiến người ta nóng hết cả người.

Mồ hôi trên chiếc cằm thanh tú của thiếu niên rơi xuống trên lồng ngực gầy guộc hơi phập phồng tạo thành những hạt châu nhỏ li ti li ti .

“Ngài không sao chứ ?” Ngải Lật nhận ra vẻ mặt đối phương không ổn, lo lắng nhìn cậu: “Có phải ngài bị thương đúng không? Tôi có thể đi cùng ngài đến phòng y tế.”

Muleyer mất một chút thời gian mới có thể phản ứng lại được, khẽ phủ nhận: “Không, không sao cả.”

“Thân thể của cậu… Cậu có bị thương không?” Cậu hỏi.

“Không sao không sao, nhờ có phù hiệu chúc phúc của ngài, tôi đã may mắn hoàn thành bài thực chiến rồi!”

Bây giờ nhớ lại, Ngải Lật cảm thấy bản thân thật sự rất to gan, cô cũng rất may mắn, ngay cả chính cô cũng nghĩ rằng mình sẽ gặp rắc rối trong buổi học thực chiến — huống chi đối thủ của cô còn là tên Klein đó.

… Nhưng mà, ừm.

Ngải Lật lặng lẽ thở dài.

Chỉ là hôm nay cô hơi may mắn mà thôi, không hiểu vì sao Klein cứ nhìn chằm chằm vào cổ áo của cô, nhờ vậy cô mới có cơ hội.

Nhớ đến lúc nãy Klein bị Leo đánh cho một quyền, hắn vừa dùng đầu ngón tay lau đi vết máu bên môi, vừa nheo mắt nhìn cô với ánh mắt độc ác, trong lòng cô lập tức run lên như bị thứ gì đó theo dõi gắt gao vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương