Xuyên Vào Trường Quân Đội Alpha, Bị Các Thiếu Gia Quý Tộc Bao Vây

Chương 21

Trước Sau

break

“Ôi, thiếu gia Muleyer?” Ngải Lật thoát khỏi dòng suy nghĩ, khi chú ý đến trạng thái của thiếu niên trước mặt thì giật mình hỏi: “Ngài thật sự không sao chứ?”

Trán Muleyer đầy mồ hôi, trông mệt mỏi vô cùng, hắn lặng lẽ dùng bàn tay có đeo găng từ từ xoa bóp vùng giữa trán.

“…  Không sao đâu, xin lỗi, đã làm phiền cậu rồi.”

Cậu duỗi tay, kịp thời ngăn cản động tác muốn đỡ người cậu của Ngải Lật. Qua lớp áo sơ mi mỏng, độ ấm khi thiếu niên và thiếu nữ tiếp xúc da thịt của nhau khiến cả hai đều cảm thấy run rẩy.

Từ xa, Claude vẫy vẫy cuốn sổ điểm, ra hiệu cho bọn họ lại gần.

Muleyer nhanh chóng thu tay lại.

“Tôi còn chút chuyện, xin phép đi trước.”

Muleyer dời tầm mắt, nhẹ nhàng siết chặt lòng bàn tay. Hôm nay cậu đeo một đôi găng tay, chất liệu tơ lụa phủ kín làn da dưới ống tay áo, không để lộ một chút khe hở nào.

Sau khi cúi đầu chào Ngải Lật một cách lễ phép, vị thiếu gia quý tộc trẻ tuổi đến từ phương Bắc lập tức quay lưng rời đi, những cơn gió cuốn theo hơi thở lạnh lẽo của băng tuyết.

Ngải Lật ngẩn người, nhìn theo bóng lưng cậu.

Tâm trạng của cô lúc này rất phức tạp, vừa thấy biết ơn vừa lo lắng, nhưng dù sao thì giữa họ cũng không có nhiều giao tiếp, Ngải Lật sợ nếu mình quan tâm quá nhiều sẽ chỉ khiến vị thiếu gia quý tộc lạnh lùng này cảm thấy phiền phức.

…  Có phải cậu ấy đã quá mệt mỏi rồi không ? Hy vọng cậu ấy có thể nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân thật tốt.

Ngải Lật nghĩ.

Buổi chiều, sau khi kết thúc tiết học thực chiến thì không còn lớp học nào khác. Được Claude xoa đầu khen ngợi, tiết học thực chiến đầu tiên của cô đã kết thúc viên mãn.

“Ngài…”

Buổi tối khi Ngải Lật trở về ký túc xá, cô ngồi trên giường, trong lòng rối bời không biết nên mở lời thế nào, nhưng khi ánh mắt cô vừa nhìn về phía đối diện, cô đã đỏ bừng tai, ngượng ngùng dời mắt sang chỗ khác.

Hôm nay tên tóc vàng này lại chuyển sang mặc một chiếc quần lót tứ giác hình sao biển, ngoài cái đó ra thì  hắn chẳng mặc gì cả.

… Khốn khiếp!

Leo nhướn mày, đôi mắt màu xanh băng lạnh lùng nhìn về phía cô.

“Nói đi.”

Sau vài giây chờ đợi, hắn nhíu mày thúc giục.

“Ngài nói sau này tôi nên làm gì bây giờ? Hôm nay chắc chắn tôi đã đắc tội với Klein rồi…” Ngải Lật vừa nghe thấy giọng điệu của Leo thì cảm thấy sợ hãi, vội vàng lo lắng mở miệng: “Liệu hắn có đến gây phiền phức không?”

“…  Hừ, người như hắn sao.”

Leo khẽ cười nhạo, động tác nâng tạ của hắn không hề ngừng lại: “Chuẩn bị sẵn sàng cho tốt đi.”

Ngải Lật: “!”

Nói như vậy thì tức là hắn nhất định sẽ đến trả thù rồi còn gì? Cứu mạng với!

Ánh mắt Ngải Lật bỗng trống rỗng, cô gần như có thể tưởng tượng ra cảnh tượng Klein cùng nụ cười nham hiểm dùng ủng giẫm lên đầu cô, dẫn theo một đám đàn em đến bắt nạt cô. Ngừng một lát, cô đột nhiên hỏi: “Vậy ngài có thể dạy tôi cách trở nên mạnh mẽ hơn không?”

Leo liếc nhìn cô một cái, Ngải Lật vừa nói xong, mới nhận ra yêu cầu của mình quá đường đột và chung chung, cô vội lắp bắp sửa lại: “Ừm, ý tôi muốn hỏi là khi chiến đấu ngài có bí quyết gì không?”

Leo tiếp tục nhìn cô.

“…  Ý tôi là, làm sao mới có thể nâng cao thể chất một cách nhanh chóng nhất vậy?”

Cô nhìn thẳng vào mắt Leo, giọng nói càng ngày càng nhỏ.

Không khí chìm vào im lặng trong giây lát.

“Lấy cự ly 10.000 mét làm tiêu chuẩn, bây giờ cậu có thể chạy được bao nhiêu?”

Nghe thấy thiếu niên dùng chất giọng hơi khàn dò hỏi, ánh mắt Ngải Lật dao động, ấp úng nói ra số liệu giới hạn của mình: “Một ngàn… một trăm mét?”

“…”

Làm gì vậy, sao lại dùng ánh mắt nhìn người ngoài hành tinh để nhìn cô như thế chứ?

Có lẽ lời nói của cô đã mang đến một cú chấn động nhẹ cho vị Alpha vốn là con sư tử đầu đàn ngay từ khi mới nhập học, Leo im lặng không nói gì, khóe mắt hơi co giật, đôi mắt xanh băng mang theo vẻ kỳ lạ khó đoán dừng lại trên khuôn mặt cô thật lâu, sau đó như đau đầu mà hơi nhắm mắt lại.

“Mất bao lâu vậy…” Giọng nói của hắn cũng không có gì thay đổi: “Nếu dưới ba phút thì vẫn còn hy vọng cứu được.”

“… Sáu phút.”

“Thôi học đi.” Leo lạnh lùng nói.

Hắn không thể rủ chút lòng từ bi mà cứu vớt cô thêm lần nữa sao?

Bị vị thủ lĩnh của nhóm tân sinh thẳng thừng tuyên bố cho cô thôi học, sắc mặt Ngải Lật trở nên xám xịt, loạng choạng như sắp ngã.

Cô trầm tư một lúc, rồi lại dùng hết can đảm lên tiếng: “Tôi nghĩ tôi có thể cố gắng hơn, phát triển sở trường đặc biệt nào đó ngoài thể lực có được không?”

Leo lắng nghe với vẻ mặt không chút cảm xúc nào, sau đó động tác nâng tạ dừng lại, bàn tay vươn về phía cô.

“Cầm lấy, nâng mười lần trước đi, xem thử sức mạnh của cậu cỡ nào.”

Ngải Lật liếc nhìn Leo — Dĩ  nhiên ánh mắt cô chỉ dám dừng lại ở phần thân trên, mái tóc vàng của thiếu niên rơi xuống xương quai xanh, cơ bụng săn chắc, hơi thở nặng nề, cánh tay trái đeo tấm thép cố định, cánh tay phải lành lặn thì cầm tạ đưa về phía cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương