Xuyên Vào Trường Quân Đội Alpha, Bị Các Thiếu Gia Quý Tộc Bao Vây

Chương 28

Trước Sau

break

Leo cảm thấy hơi phiền, hừ một tiếng, nhưng vẫn dùng lực nhẹ nhàng hơn khi lau tóc cho cô, đôi mắt xanh băng dừng lại khi nhìn thấy cổ cô có một dấu tay vẫn còn in rõ ràng thuộc về người ngoài.

“Là ai làm?” Giọng hắn trầm xuống.

“Đừng cười ngốc nghếch nữa, nói chuyện đi."

Ngải Lật sau một lúc mới phản ứng lại: “… Quên rồi, rất nhiều người."

Hôm qua có vài người đã đụng vào cô, có lẽ chính do họ không khống chế được sức lực nên để lại dấu, vì không đau nên Ngải Lật cũng không để tâm lắm.

Mặt Leo càng đen hơn, ngực anh phập phồng một lúc: “Sao không nói với tôi?”

“Bởi vì không sao nữa rồi mà."

“Đồ ngốc." Hắn lạnh lùng mắng một câu, sau đó định kéo khăn tắm của cô ra xem cô có còn bị thương ở đâu nữa không, đúng lúc Ngải Lật vốn ngơ ngác cũng khôi phục được một chút tỉnh táo, như một con thú nhỏ bị hoảng sợ, cô vội vàng dùng khăn tắm che chắn những chỗ quan trọng.

Leo chỉ nhìn thấy chỗ cánh tay và đùi cô, chỗ đó có vài vết bầm tím và vết thương đã bắt đầu đóng vảy.

“Có gì mà phải che, quý hiếm lắm sao?”

Hắn nhíu mày quan sát vết thương của cô, dù khinh bỉ cô một câu, nhưng cũng không chú ý hành động của cô.

Chỉ là ánh mắt của đại thiếu gia bỗng dừng lại một chút khi lướt qua phần cơ ngực hoàn mỹ của nhóc ngốc, sau đó hắn cúi đầu nhìn bản thân, nhướng mày.

Trường quân đội Ngân Hà của đế quốc có chế độ huấn luyện nghiêm ngặt và khắc khe, nhìn phản ứng của cô, ngoài vết dấu tay kia thì có lẽ các vết thương khác đều tạo ra do cô cậy mạnh trong những buổi huấn luyện.

Ngày thường thì tỏ ra như không có chuyện gì… Đêm qua và đêm trước nữa, người trốn trong chăn khóc không phải là cô sao?

Leo dùng ngón tay ấn vào giữa trán, nhớ lại tiếng động nghe thấy vào đêm qua, hắn cảm thấy vừa bực bội vừa bất lực.

Mắt thấy thân thể đồ ngốc trước mặt mình mạnh miệng cứng đầu lại bắt đầu lảo đảo, hắn lạnh mặt bế cô lên, vừa bước ra khỏi phòng tắm vừa quở trách: “Bị thương không nói, cô muốn để vết thương ngâm nước rồi nhiễm trùng chết luôn sao?”

Hắn đặt Ngải Lật xuống mép giường, tìm thuốc rồi ngồi xổm xuống giúp cô giảm viêm, Ngải Lật đau đến mức hít vào thở ra.

“Ưm, đau…”

“Ráng chịu đi, sao trước đây không nói đau."

“Trước đây cũng đau mà." Mí mắt cô sắp díu vào nhau, có chút tủi thân.

“Lúc bị thương có đau không?”

“Ừm ừm."

“Lúc bị người khác bắt nạt thì nghĩ gì?”

Leo bình thản chờ đợi câu trả lời của cô.

“… Họ có chút biến thái đó.” Ngải Lật cảm nhận được hắn giảm nhẹ lực đi một chút, liền bắt đầu lắc lư như con lật đật: “May mà có người đến cứu tôi."

“Không có ai mãi mãi đến cứu cậu đâu, tuần sau sẽ có buổi diễn tập dã ngoại, trong rừng sẽ xảy ra đủ loại tình huống bất ngờ.” Cánh tay Leo đặt lên đầu gối, đôi mắt xanh lam tựa băng ngước lên nhìn cô, giọng điệu không khỏi trầm xuống: “Bây giờ thôi học vẫn còn kịp."

Ngải Lật rất cứng đầu trong vấn đề này: “Tôi không muốn thôi học."

“Tôi nói rồi, cô thôi học xong có thể đến nhà Devinshier, tôi sẽ giúp cậu tìm việc làm."

“Đi đến đó làm gì?”. Ngải Lật mơ màng buồn rầu nói: “: “Cậu không có ở đó, dù có mở cửa sau tôi thế nào cũng bị xa lánh thôi."

“Không đâu.” Leo hơi khựng lại, nhíu mày trầm ngâm nói “Nếu cần thiết, tôi sẽ trở về gặp cậu… một tuần tối đa hai lần."

Trường quân đội Ngân Hà một tuần chỉ có hai ngày nghỉ.

Trong phòng tĩnh lặng, tiếng ve đêm hè kêu vọng lên từ tầng dưới.

Sau vài giây, giọng nói thiếu nữ nhẹ nhàng như từ một thế giới khác vang lên: “Không đi, vẫn ở lại đây thôi."

“Tuỳ cậu."

Leo khẽ cười nhạo, cúi đầu tiếp tục rửa sạch vết thương cho cô, giọng nói chứa đựng sự bực bội không thể kiềm chế: “Cho cậu thứ tốt cậu đều không cần, được rồi… lần sau cậu khóc trong chăn thì đừng để tôi nghe thấy đấy."

Lời chế nhạo của hắn rõ ràng không có tác dụng với cô gái đang nửa tỉnh nửa mơ mà tận hưởng sự chăm sóc của hắn.

Vì vậy, Leo lạnh mặt, sự bực bội dồn nén trong ngực một hồi lâu, nâng tay cho cô tát nhẹ một cái vào đầu cô.

“Ngu ngốc." Hắn lẩm bẩm.

Ngày hôm sau trong lớp học, Claude thông báo về việc các tân sinh năm nay sẽ bắt đầu diễn tập quân sự dã ngoại vào tuần tới.

Khi biết được chuyện họ sẽ bị tách khỏi những người quen, các lớp sẽ bị xáo trộn, sinh viên sẽ vào rừng từ các lối vào ngẫu nhiên; hơn nữa phải vừa tránh né sự truy đuổi của nhóm đối thủ, vừa phải sinh tồn trong rừng rậm ba ngày trong tình huống trên người không có bất kỳ vật tư nào, khiến Ngải Lật không khỏi lo lắng.

Cô rất căng thẳng.

Mà cảm giác căng thẳng của cô đạt đến đỉnh điểm khi đến căng tin tầng cao nhất rồi đụng phải Klein.

Một đám Alpha vây quanh người hắn, tựa như những vì sao vây quanh mặt trăng, hắn thì hút thuốc, mỉm cười nhìn Alpha đeo dây xích chó quỳ dưới chân cầu xin hắn, ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên mái tóc đỏ rực rỡ của hắn, hòa quyện với chiếc khuyên tai lấp lánh mờ ảo ẩn hiện dưới tóc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương