Xuyên Vào Trường Quân Đội Alpha, Bị Các Thiếu Gia Quý Tộc Bao Vây

Chương 29

Trước Sau

break

Sau khi nhận ra cô, Klein mỉm cười nghiêng đầu, giơ tay đang cầm điếu thuốc lên, tựa như đang gửi lời chào thân mật ấm áp đến cô.

Xung quanh là tiếng kêu rên của Alpha, cùng với tiếng ầm ầm trầm đục khi ghế va vào cơ thể con người, tên hùng thú tóc đỏ đứng đó với vẻ phong độ nhẹ nhàng, những tên theo hắn thì chấp hành ý chí của hắn mà tiến hành bạo lực với những kẻ yếu ớt.

… Đã hai tuần trôi qua kể từ sau buổi học thực chiến đó, rõ ràng hắn vẫn chưa từng đến tìm cô, điều này khiến Ngải Lật cảm thấy có lẽ hắn cũng quên mất cô rồi…

Nhưng khi nhìn thấy tên điên đó dù bận rộn nhưng vẫn ung dung ra khẩu hình miệng với cô, Ngải Lật biết rằng đó chỉ là tâm lý may mắn của cô mà thôi, những ngày trước Klein chỉ đang ngủ đông, và tìm kiếm cơ hội để có thể một kích kết liễu cô.

“Tuần sau.” Hắn mỉm cười nói với cô: “Hy vọng rằng trò chơi chúng ta chơi trong rừng sẽ vui hơn trò lần trước, cô bé à."

… 

Trên chiếc xe buýt chở sinh viên, Ngải Lật mặc bộ trang phục huấn luyện màu xanh đen, dựa trán vào kính cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.

Từ trung tâm đế đô đến vùng ngoại ô mất gần năm giờ di chuyển, ngay cả đám Alpha năng lượng dư thừa cũng phải tạm thời nhắm mắt nghỉ ngơi, để chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.

Trong khoang xe êm đềm vững vàng, chỉ nghe thấy tiếng ngáy nhẹ nhàng của các học sinh quân đội, với những nhịp thở khác nhau.

“Ngủ một giấc đi, lấy lại tinh thần."

Leo nhắm mắt, mái tóc vàng óng rủ trước mi mắt, hắn bắt chéo tay, thì thầm nhắc nhở.

Ngải Lật lắc đầu, cô không hề buồn ngủ, trong lòng lo lắng mà nghĩ đến quy tắc diễn tập giáo quan Claude nói.

Là buổi diễn tập dã ngoại đầu tiên của tân sinh viên năm nhất, nên lần diễn tập này không được tổ chức theo hình thức quân đội chính quy, mà chỉ đơn giản chia sinh viên thành hai bên đỏ và xanh, xem xem bên nào có thể loại bỏ được nhiều đối thủ hơn trong ba ngày thì bên đó sẽ được coi là chiến thắng.

Tất cả sinh viên được lần lượt sắp xếp, tiến vào rừng rậm từ các lối vào khác nhau, ngoài tai nghe liên hệ khẩn cấp được trường phát cho, họ không có bất kỳ thiết bị liên lạc nào khác, có gặp được người quen hay không hoàn toàn phụ thuộc vào duyên phận.

Trong ba ngày diễn tập, họ không chỉ phải đối phó với kẻ thù không biết đang mai phục ở đâu, mà còn phải thu thập điểm số từ tay đối phương trong tình huống không trở thành con mồi;

Hơn nữa, vì còn muốn thông qua lần diễn tập này để kiểm tra khả năng sinh tồn nơi dã ngoại của tân sinh viên, nên lúc bắt đầu chỉ được phát một bình nước và một gói bánh quy nén khô, những vật tư còn lại sinh viên phải tự nghĩ cách kiếm được.

Ngải Lật khi còn ở Lam tinh tất cả nhiệt huyết đều dồn vào việc học, năng lực nấu nướng có thể nói là bằng không, khi nghe xong tin này thì cô cảm thấy buồn rầu… Tiết kiệm bánh quy nén khô và nước, nuốt xuống chắc có thể chịu đựng qua ba ngày.

“Sau khi vào rừng thì tìm một chỗ trốn đi, đừng động vào người khác, chờ hết ba ngày, khi nào nghe tiếng còi thì ra ngoài."

“Cẩn thận tay súng bắn tỉa." Leo nói trước khi xuống xe.

Lần diễn tập này ngoài phân theo các phe đối đấu, còn được phân chia theo binh chủng, bộ binh và binh chi viện ngược lại không có gì đặc biệt, một bên chỉ cần tìm người chiến đấu, bên kia thì tìm đội nhóm để cung cấp các loại vật tư phong phú và kỹ năng sửa chữa.

Riêng tay súng bắn tỉa thì rất khó đối phó, nếu bị họ nhắm đến thì có thể bị loại ở khoảng cách vài kilomet mà chẳng hề hay biết.

“Tôi sẽ cẩn thận." Ngải Lật thở dài.

“Còn nữa, chú ý bản thân…” Khuôn mặt Leo vô cảm, hắn dừng lại một chút rồi sửa miệng: “Thôi, bị đuổi học cũng không có gì ghê gớm, chuyện sớm muộn mà thôi."

Ngải Lật tức giận: “Tôi không thể bị đuổi học! Nhất định phải cố gắng sống sót qua ba ngày này, tuyệt đối không thể bị loại!”

Cô cũng đến hôm nay mới biết nếu bị loại quá sớm trong cuộc diễn tập thì sẽ bị trừ điểm học tập, hơn nữa số điểm bị trừ cũng không ít.

Nếu cô xui xẻo bị loại sớm, thì chỉ cần qua hai lần diễn tập như vậy, cô sẽ phải thôi học!

Khi biết có nguy cơ bị đuổi học, suy nghĩ của Ngải Lật cũng lập tức thay đổi.

Ban đầu, cô sợ đụng phải bộ binh, điều đó đồng nghĩa với chuyện cô sẽ bị đánh đến khi ngất xỉu thì mới bị loại; nhưng nếu gặp tay súng bắn tỉa, dù cách xa hàng trăm mét nhưng vẫn có thể dùng tia hồng ngoại tiễn cô rời khỏi chiến trường.

Ngoài việc trên người dính phải một chút khói tín hiệu gay mũi, bị tay súng bắn tỉa loại so với chuyện gặp bộ binh vẫn dễ chịu hơn nhiều.

Tuy nhiên, sau khi biết được hậu quả của chuyện bị loại, những tay súng bắn tỉa ẩn nấp khắp nơi lập tức trở thành nỗi lo lớn nhất của cô—gặp bộ binh còn có thể chạy, nhưng nếu gặp tay bắn tỉa… có lẽ bị loại rồi mà vẫn chẳng biết mình bị nhắm tới lúc nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương