Xuyên Vào Trường Quân Đội Alpha, Bị Các Thiếu Gia Quý Tộc Bao Vây

Chương 30

Trước Sau

break

Vẻ mặt Ngải Lật nghiêm túc bước xuống xe, trong lòng tự nhắc nhở bản thân.

Nhất định phải cẩn thận với xạ thủ!

Mười phút sau, xe buýt đến trước một cánh đồng bát ngát phía trước khu rừng, cô và Leo tách ra, được nhân viên công tác dẫn đến lều trại tạm thời trước.

Nhìn thấy nhân viên công tác chui vào lều, cúi người mang ra rồi giao cho cô khẩu súng máy khổng lồ, biểu cảm của Ngải Lật đờ ra, trông giống hệt như biểu cảm của chú mèo vũ trụ trong gói meme.

“Hiện tại mới công bố kết quả rút thăm trước đó." Nhân viên công tác khiêng súng,  đổ mồ hôi đầy đầu nói: “Em là một trong những tay bắn tỉa chỉ chiếm một phần năm trong tổng số học sinh, cầm chắc nhé, đây sẽ là bạn đồng hành của em trong ba ngày tới."

“— Ủa, chuyện gì vậy? Tại sao mình bỗng dưng trở thành tay súng bắn tỉa rồi?”

“Ngẩn người gì đó? Nhanh nhận lấy rồi xuất phát, nhớ chăm sóc nó cho tốt, với mỗi tay súng bắn tỉa, súng chính là bà xã Omega của chúng ta đấy."

Nhân viên công tác lau mồ hôi đưa súng về phía trước, Ngải Lật theo phản xạ đưa tay ra nhận, sau đó suýt nữa bị “bà xã” của mình đè ngã xuống đất.

… Bà xã ơi, em hơi nặng nha bà xã!

Ngải Lật luống cuống ôm lấy vị “bà xã” nặng hai ba mươi cân, đứng thẳng thì có thể chạm luôn đến vai cô, cảm nhận được xúc cảm kim loại lạnh lẽo khiến lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi.

Nghe nhân viên công tác dặn dò về cách bảo trì vũ khí, cô hít sâu một hơi, điều chỉnh tâm trạng, ôm lấy phiên bản Barret dị giới của bản thân thở hổn hển tiến vào khu rừng.

Vừa tiến vào rừng rậm, không khí xung quanh lập tức trở nên trong lành, hòa quyện với mùi bùn đất.

Ngải Lật đi một lúc thì cánh tay đã mỏi nhừ, nhìn thấy xung quanh không có ai, cô đặt vũ khí tựa vào thân cây, lau mồ hôi rồi dựa lưng vào thân cây nghỉ ngơi.

Nhưng đúng lúc này, xen lẫn với tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim sẻ kêu chít chít trong rừng, âm thanh mở hộp đạn rất nhỏ theo gió vang lên.

Ngải Lật cảm thấy sống lưng lạnh toát, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả ý thức, cô lập tức ngồi xổm xuống.

Tia hồng ngoại “phụt” một tiếng bắn vào thân cây ngay phía trên đầu cô, một ít khói mỏng bốc lên.

Ngải Lật đổ mồ hôi lạnh, vội vàng kéo “bà xã” đến bên người, sau vài giây nín thở chờ đợi, cô mới dám chầm chậm bò về phía trước bụi cỏ, những lá cỏ sắc nhọn bên cạnh cắt vào cổ tay cô.

… Cô vừa vào đã bị người ta chú ý rồi sao? Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đáng ghét, chẳng lẽ trên khuôn mặt cô có điểm sao?

Đá và cây cỏ xen lẫn vào kẽ ngón tay cô, dù chỉ mới ẩn mình trốn trong thảm cỏ trong khoảng thời gian ngắn ngủ, Ngải Lật đã trông giống một chú mèo con vừa lăn lộn nghịch trong bùn.

Cô cắn cắn môi, khuôn mặt nhỏ dơ bẩn, đôi mắt màu xanh lục lấp lánh sáng rực như vì sao.

Kéo theo súng máy rồi di chuyển trong tình huống bị người khác theo dõi thật sự rất tốn sức, chỉ qua một thời gian ngắn mà cô đã thở hổn hển, cúi đầu nhìn thoáng qua bà xã cũng đã lấm lem bùn đất giống mình.

Suy nghĩ bỏ vợ bỏ con chưa kịp nảy ra trong đầu, cô bỗng nghe thấy âm thanh những đôi ủng quân đội mạnh mẽ đang dẫm lên cây cỏ sum suê.

Là Alpha.

Cảm giác nguy hiểm bỗng dâng lên trong lòng Ngải Lật, khi nhận ra bước chân đó quả thật đang tiến lại gần phía cô — hơn nữa có vẻ không chỉ có một người, cô nhìn về phía ao nhỏ cuối vũng bùn cỏ, sau đó nhẫn tâm lặng lẽ lôi theo bà xã lăn xuống dưới.

“…Không tìm thấy người, có phải Liên Hoa nhìn nhầm rồi không?”

“Quái vật đó mà có thể nhìn nhầm người sao? Đừng đùa chứ." Một nam sinh Alpha khác cười đầy ẩn ý: “Tìm thêm đi, vừa nãy chỉ dọa cô ta một chút, chắc không chạy xa đâu."

Tim Ngải Lật đập thình thịch, nhắm mắt lại, cánh môi khẽ hé mở, tiếng thở gấp không ngừng tràn ra từ lồng ngực.

Họ là đến tìm cô!… Ai, vì sao?

Cô hơi dừng lại, chờ đợi bước chân trên sườn núi dần dần đi xa, rồi mới từ từ bò lên phía trên sườn dốc nhỏ. Cô vác vũ khí lạnh lẽo lên vai rồi hạ người xuống, chống vũ khi lên kê vào hõm vai, hai tay dựa theo trí nhớ của cơ bắp linh hoạt điều chỉnh ống ngắm ba góc.

Tốc độ gió, đường đạn, vật cản, tất cả dữ liệu rất tự nhiên hiện lên trong đầu Ngải Lật.

Bóng dáng họ qua thấu kính được phóng đại hơn nhiều lần, rõ nét như ở ngay trước mắt cô.

Ngải Lật theo bản năng tự nhiên của thân thể, thế nhưng ngay khoảnh khắc trước khi cô căng thẳng điều khiển ngón tay tháo bỏ chốt an toàn, chuẩn bị bóp cò, Ngải Lật bỗng đổ mồ hôi lạnh đầy đầu rồi cứng người.

Cô đột ngột thở hổn hển, run rẩy dời tầm nhìn xuống dưới.

…Không được, phía sau họ còn có người khác, không thể rút dây động rừng.

Dù đã xuyên không đến trường quân đội Ngân Hà được một khoảng thời gian, tâm thái của Ngải Lật vẫn giống như thiếu nữ bình thường của Lam Tinh trước kia, khi đối mặt với tình huống nguy hiểm vượt quá khả năng, phản ứng đầu tiên của cô vẫn là tránh né.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương