Xuyên Vào Trường Quân Đội Alpha, Bị Các Thiếu Gia Quý Tộc Bao Vây

Chương 31

Trước Sau

break

Đợi sau khi bóng dáng của họ đã đi xa, Ngải Lật kiên trì dẫn theo bà xã đi thêm một đoạn đường, sau đó đánh dấu cẩn thận, tạm thời chôn vật nặng thật sự khó mà mang theo này trong một bụi cỏ kín đáo.

“…”

Âm thanh xé gió mỏng manh lại vang lên, con ngươi Ngải Lật hơi co lại.

Cô nghiêng người, tránh khỏi tia hồng ngoại đánh úp từ sau lưng, sau đó lập tức xoay người bỏ chạy, cơn gió cắt da thổi qua gò má ướt đẫm của cô, cô nghe thấy âm thanh màng nhĩ chấn động trong lồng ngực mình.

Tia hồng ngoại liên tục đuổi theo cô, sương khói mỗi lần đều suýt soát chạm vào làn da cô, nhưng lại rất thong thả ung dung tựa như đang chừa cho cô một con đường sống.

Ban đầu, Ngải Lật còn cảm thấy may mắn vì tránh được công kích của tay súng bắn tỉa, nhưng sau đó cô chợt nhận ra, người đó chỉ đang trêu đùa cô mà thôi!

Hơn nữa, đường đạn hắn bắn ra rất có quy luật, dường như…

Âm thanh xé gió cuối cùng cũng dừng lại, Ngải Lật dừng bước, mồ hôi đổ đầy trên trán, cứng đờ nhìn về phía bóng một nhóm người đang chặn ở ngã rẽ phía trước.

… Quả nhiên tay súng bắn tỉa đó cố tình ép cô chạy đến đây.

Giữa đám Alpha, Klein dùng đầu ngón tay chà xát điếu thuốc đang kẹp bên tai, đầu tiên hơi kinh ngạc nhìn thoáng qua cô, rồi mỉm cười giơ giơ tay lên: “Chào buổi trưa, cô bé tắm bùn."

Nói xong, hắn đi về phía cô, trang phục huấn luyện gấp gáp bị cuộn lên một đoạn, lộ ra phần bụng, tỏa ra hơi thở nóng bỏng mạnh mẽ, mùi thuốc lá nam tính nồng nặc âm thầm bao quanh cô.

“Sao mà lại ra nông nỗi này." Hắn cười nói, với dáng vẻ của một quý ông phong độ: “Đi theo tôi qua đây, tôi dẫn em đi rửa sạch có được không?”

Ngải Lật cảnh giác trừng hắn, cô lùi lại hai bước, né tránh bàn tay đang muốn đặt lên vai cô.

Nụ cười của Klein vẫn không thay đổi, thiếu gia đẹp trai quyến rũ ấy vẫn luôn duy trì độ cong của mi mắt, dáng vẻ vậy mà lại có vài phần thân thiện hiền hòa tựa như một chú mèo chiêu tài, nếu Ngải Lật không biết bản chất thật sự của hắn, có lẽ cô đã bị khuôn mặt thân thiện này của hắn ăn sạch sẽ rồi.

Cô thở hổn hển, bắp chân run rẩy tiếp tục lùi về phía sau.

Klein chăm chú theo dõi động tác của cô, khẽ cười một tiếng, đầu ngón tay lại vuốt ve đuôi điếu thuốc bên tai một lần nữa.

Cùng với ám chỉ không cần nói ra lời của hắn, bụi cỏ bên cạnh, sau lưng Ngải Lật, thậm chí cả sau lưng Klein, đều xuất hiện Alpha, những bóng ma cao lớn như núi đè nặng lên đầu cô.

Cô lập tức cảm thấy bản thân cứ như một con thỏ hoang chất thịt tươi ngon đang bị bao vây săn đuổi, chuẩn bị được bày lên bàn ăn.

“Nghe lời một chút, tôi không muốn thô bạo quá, khiến em bị thương thì không hay đâu." Klein mỉm cười, dịu dàng dụ dỗ nói.

“Đến đây chơi với tôi một lát, độ phù hợp của em với tôi rất cao mà, không phải sao?”

“Quỷ…” Đôi môi tái nhợt Ngải Lật phun ra một từ.

Klein “Hử?” một tiếng.

Ngải Lật sợ hãi run rẩy, nhưng dù đã như vậy, cô vẫn nâng vai lên, giống như một con mèo đen xù lông tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Quỷ mới nghe lời cậu! Đi chết đi, đồ biến thái."

Khoảnh khắc cô hung hăng lao về phía hắn muốn cắn hắn, Klein như đã đoán trước mà đưa tay lên, có vẻ như muốn nhẹ nhàng nắm lấy cằm cô, nhưng không ngờ Ngải Lật bỗng ngồi xổm xuống, chui qua khoảng trống giữa tay hắn, đồng thời cũng dùng cách tương tự với nhóm Alpha cao to phía sau hắn.

Chạy chạy chạy, chạy nhanh lên nhanh lên!

Ngải Lật hít thở sâu, đôi chân đau nhức bỗng bùng nổ sức mạnh chưa từng có xưa nay, cảnh vật xung quanh nhanh chóng trở nên mơ hồ.

Phía sau nhanh chóng vang lên tiếng bước chân nặng nề đuổi theo cô, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần! Cô gần như có thể nghe thấy hơi thở nặng nề tức giận của đám Alpha.

Âm thanh xé gió lại vang lên lần nữa.

Ngải Lật bảo vệ cẩn thận đầu gối, lăn một vòng tại chỗ trên đất, Alpha phía sau không kịp dừng lại, trực tiếp vấp trúng người cô, mũi giày của hắn hơi đâm vào hông cô, cô nhăn nhó ôm eo đứng dậy, tiếp tục khập khiễng chạy sâu vào trong rừng cây.

Có chỗ nào có thể trốn không…

Đến chỗ nào mới có thể tìm thấy tên tóc vàng Leo, còn có thiếu gia Muleyer nữa?

Ngải Lật vừa chạy vừa tức giận mà buồn bã trong lòng.

Thắt lưng đau quá, đầu gối, cánh tay cũng đau, chỗ nào cũng thấy khó chịu… Tại sao cô lại xuyên đến đây, hơn nữa tại sao còn phải chịu đựng những khổ sở này chứ!

Ưm.

Klein gỡ điếu thuốc móc bên tai xuống, sắc mặt u ám châm lửa, bước chân của hắn không chậm, nhưng không muốn vì nhìn bề ngoài chỉ như một bé thú cưng nhỏ mà mất mặt, nên hắn phải kiềm chế, hắn đến muộn hơn người hắn phái đi một hai phút.

“Không tìm thấy người?” Hắn phun một làn khói thuốc, đôi mắt màu nâu đỏ híp lại: “Tiếp tục tìm."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương