Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ

Chương 7 : “Anh trai tớ tỉnh rồi.”

Trước Sau

break

Đêm hôm ấy, có rất nhiều người rơi vào cảnh trằn trọc khó ngủ.

Tin tức Mạnh Hiển Văn nằm viện quả thực đã truyền về tới thành phố Bắc. Mấy người bạn thân của anh vốn dĩ định hỏa tốc bay sang thành phố Nam, nhưng đều bị Tiêu Tuyết Trân cản lại. Nhà họ Mạnh trước giờ hành động kín kẽ, thực sự không muốn khuấy động lên một trận sóng gió lớn, để người ngoài phải suy đoán lung tung.

Người tuy không đến nhưng họ vẫn luôn theo sát tình hình ở thành phố Nam bất cứ lúc nào.

Mấy người đàn ông nửa đêm tụ tập lại một chỗ với nhau, Thường Dị vô tình lướt thấy vòng bạn bè của Ninh Chân, không biết nên cười hay nên cạn lời, liền để lại một dòng bình luận: 【Vất vả cho em rồi.】

Những người khác cũng giữ đúng đội hình, đồng loạt bình luận vất vả cho em rồi.

Thường Dị dở khóc dở cười, lắc đầu cảm thán: “Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà. Trước đây có đánh chết tớ cũng không tin nổi Hiển Văn lại đi thích Ninh Chân, nực cười thật đấy.”

Chứ còn gì nữa.

Bọn họ chẳng lạ lẫm gì với Ninh Chân nhưng ba tháng trước, ai nấy đều chỉ coi cô như một đứa em nhỏ trạc tuổi Mạnh Gia Nhiên mà thôi. Nếu cô có ở bên Mạnh Gia Nhiên thì chẳng một ai kinh ngạc cả, vì đó là chuyện quá đỗi bình thường. Thế nhưng đối tượng đổi thành Mạnh Hiển Văn, chuyện này liền trở nên vô cùng quái dị.

Ở góc khuất không ai hay biết, có người còn cười nhạo Mạnh Hiển Văn thiếu gì người không tìm, lại đi tìm thanh mai trúc mã của em trai mình.

Đương nhiên, mối quan hệ giữa Mạnh Gia Nhiên và Ninh Chân hoàn toàn trong sáng, chẳng ai rảnh hơi đi tung tin đồn nhảm cả, nhưng điều đó cũng không thể khỏa lấp được sự thật rằng Mạnh Hiển Văn đang trâu già gặm cỏ non.

“Cũng phải.” Có người hùa theo, nhưng cũng chỉ điểm tới là dừng, ẩn ý nói, “Tớ cứ ngỡ nhà họ Mạnh sẽ thông gia với nhà họ Tống chứ…”

Thường Dị xua xua tay: “Càng không có khả năng đó.”

Anh và Mạnh Hiển Văn có với nhau hơn mười năm tình bạn, chẳng lẽ lại không nhìn ra được cái thái độ tránh như tránh tà của anh ta đối với Tống Ngữ Tình hay sao.

Giờ ngẫm lại mới thấy mọi chuyện đều có manh mối cả rồi. Mạnh Hiển Văn Tống Ngữ Tình luôn giữ chừng mực đến mức không thể chừng mực hơn được nữa với. Vì mối quan hệ giữa hai gia đình nên anh mới quan tâm chăm sóc cô ấy, nhưng khó tránh khỏi việc mang cái thái độ của bậc trưởng bối đối với vãn bối, dịu dàng nhưng lại tràn đầy khoảng cách.

Thế nhưng anh đối với Ninh Chân thì…

Lần để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho anh có lẽ là vào nửa năm trước, Ninh Chân cùng cấp trên đi tham dự một buổi tiệc xã giao, vừa vặn hôm đó anh và Mạnh Hiển Văn cũng có mặt ở đấy. Cô khi đó là người mới, ngoan ngoãn có quy củ đi theo sau lưng cấp trên của mình, chắc là vì khát nước nên đã lén lút đi ra góc phòng tìm rượu uống.

Cô vừa mới cầm lấy chiếc ly thì Mạnh Hiển Văn đã bước tới ngăn lại ngay lập tức.

Hôm đó tiệc tàn, anh ta còn đích thân bảo tài xế lái xe đưa cô về tận nhà.

Nếu đổi lại là Tống Ngữ Tình thì Mạnh Hiển Văn nhất định sẽ hỏi thăm ý kiến của cô ấy trước, nhưng với Ninh Chân thì hình như anh ta chẳng cần làm vậy, trông có vài phần bá đạo độc đoán.

Thành phố Nam, khách sạn.

Tiêu Tuyết Trân và Mạnh Kính Sơn tắm rửa xong xuôi, nằm trên giường mà vẫn chẳng thể chợp mắt nổi. Vợ chồng bên nhau bao nhiêu năm trời, liền thủ thỉ dốc bầu tâm sự: “Ông nói xem có kỳ lạ không cơ chứ, Hiển Văn hồi nhỏ sinh bệnh tôi chẳng lo lắng đến mức này đâu, giờ nó đã sắp ba mươi tuổi đầu rồi, chỉ cần trầy da tróc vảy một chút thôi là lòng tôi đã bứt rứt không yên.”

Mạnh Kính Sơn tựa lưng vào thành giường, lướt điện thoại.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương