Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ

Chương 8 : “Anh trai tớ tỉnh rồi.”

Trước Sau

break

Ông cũng lướt thấy cái bài đăng này trên vòng bạn bè của Ninh Chân, ngón tay khựng lại một nhịp rồi làm như không có chuyện gì nói: “Nó cũng đã đến cái tuổi lập gia đình rồi.”

“Ý ông là sao?” Tiêu Tuyết Trân hơi ngẩn ra, rất nhanh đã kịp phản ứng lại, bật cười, “Ông cũng thấy thực ra Chân Chân cũng khá tốt đúng không?”

“Tôi không có thấy.”

“Haiz.” Tiêu Tuyết Trân khẽ thở dài một tiếng, “Ban đầu tôi cũng không đồng ý đâu, nhưng hôm nay nhìn thấy Hiển Văn nằm bất tỉnh trên giường bệnh, tôi lại ngẫm nghĩ, chỉ cần nó thấy vui vẻ là được rồi, những chuyện khác chúng ta đâu có quản được nhiều đến thế.”

“Tôi có bảo không cho nó vui vẻ bao giờ đâu.”

Mạnh Kính Sơn bóp bóp sống mũi, nói ra lời thật lòng trong lòng: “Cái thằng này làm cái chuyện này không đứng đắn chút nào, chẳng ra làm sao cả. Nó mà thật lòng muốn yêu đương thì ai cản nổi chứ? Nhưng có phải là nên mở miệng nói với chúng ta một tiếng không? Được rồi, không nói, không nói cũng được đi, nó không cần da mặt chứ tôi còn cần da mặt đây này. Đấy là biệt thự cũ, có ông nội bà nội của nó đang nhìn cơ mà, thế mà nó dám ở ngay trong nhà. Thôi bỏ đi, không thèm nhắc tới cái thứ làm mất mặt xấu hổ nữa!”

Tiêu Tuyết Trân cũng thấy ngượng ngùng: “Cái gì mà ông nội bà nội đang nhìn chứ, ông nói cái câu này nghe mà nổi hết cả da gà!”

“Tôi còn chưa nói trong nhà có thờ Quan Âm đấy nhé.” Mạnh Kính Sơn cười lạnh.

“Chuyện của người trẻ tuổi ông quản rộng quá rồi đấy!” Tiêu Tuyết Trân đổi giọng, “Sau này ông đối xử với Chân Chân khách sáo một chút đi, ngày nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh lùng ấy ra cho con bé xem, ông không thấy xấu hổ à, con bé còn nhỏ tuổi hơn cả Gia Nhiên đấy!”

“Tôi thế này mà gọi là trưng bộ mặt lạnh lùng cho nó xem à?”

Sắc mặt Tiêu Tuyết Trân khẽ dịu đi đôi chút.

Bà thừa hiểu tính tình của chồng mình, nếu ông thực sự không thích Ninh Chân thì đừng nói là yêu đương với con trai ông, cho dù có kết hôn rồi ông cũng chỉ ngó lơ chẳng thèm đoái hoài tới mà thôi. Thay vì nói ông có thành kiến với Ninh Chân, chi bằng nói ông đang ngượng ngùng đến mức chẳng biết phải làm sao cho phải.

Đối với vợ chồng bọn họ mà nói, Ninh Chân chẳng khác nào nửa đứa con gái trong nhà.

Đêm hôm đó, thực sự là ngượng ngùng đến mức không thể ngượng ngùng hơn được nữa.

Sau cơn ngượng ngùng tột cùng chính là thẹn quá hóa giận.

“Ngủ thôi ngủ thôi.” Mạnh Kính Sơn không muốn nhớ lại cái chuyện cũ này thêm một lần nào nữa, kéo chăn lên rồi nằm xuống, “Bà cũng mau ngủ đi, sáng sớm mai còn phải vào viện nữa đấy.”

Tiêu Tuyết Trân lườm ông một cái sắc lẹm.

Bà gửi cho Ninh Chân một dòng tin nhắn: 【Chân Chân, con đừng thức khuya nhé, ngủ sớm đi con.】

Phòng bệnh.

Ngay vào giây tiếp theo sau khi Ninh Chân nhận được dòng tin nhắn này, từ phía cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa vô cùng khẽ khàng, cô thu điện thoại lại rồi bước tới mở cửa.

Mạnh Gia Nhiên đang đứng ở ngoài cửa.

“Sao cậu lại tới đây?” Cô hỏi.

“Tớ không yên tâm nổi.” Mạnh Gia Nhiên lách người bước vào trong, “Anh ấy chưa tỉnh lại đúng không?”

Ninh Chân suỵt một tiếng: “Vừa mới mở mắt ra một chút rồi lại ngủ tiếp rồi.”

“Sao cậu không gọi điện thoại cho tớ?”

“Cũng không phải chuyện gì to tát cả.” Ninh Chân chẳng muốn người ta phải chạy đi chạy lại cho mệt người. Không lâu sau khi cô đăng bài lên vòng bạn bè thì Mạnh Hiển Văn đã tỉnh lại một lần, anh ta trông có vẻ vẫn còn chút khó chịu trong người, uống một ngụm nước xong liền nằm xuống ngủ tiếp, “Bọn cậu mà kéo tới đây thì chắc chắn sẽ làm anh ấy tỉnh giấc mất.”

Mạnh Gia Nhiên nhíu chặt đôi mày: “Cũng đúng.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương