Lương Lộc học chuyên ngành toán ở đại học, trong mắt bố mẹ, sau khi tốt nghiệp cô nhất định phải vào trường học làm giáo viên mới đúng.
Nhưng chí hướng của cô không nằm ở đó.
Mặc dù trường cũ không tồi, có tên tuổi trong danh sách các trường danh tiếng trên cả nước, nhưng hiện tại những ngôi trường khá tốt đều yêu cầu giáo viên phải có bằng thạc sĩ trở lên. Cô thực sự ngán ngẩm việc ở lại trường học, không muốn học tiếp nữa mà chỉ muốn sớm ngày tự lập cánh sinh.
Thế là vào lúc tốt nghiệp tìm việc, cô bèn nổi loạn một lần, bất chấp sự phản đối của bố mẹ mà xin vào làm vị trí trợ lý giám đốc bộ phận kinh doanh trong công ty công nghệ điện tử, đây là một công việc hoàn toàn trái ngành trái nghề.
Mẹ cô tức giận, mắng cô: "Con nói xem một đứa học toán như con, sao dám đến công ty người ta làm trợ lý giám đốc? Không sợ làm hỏng việc làm ăn của người ta sao?"
Lương Lộc phản bác: "Con đã phải trải qua cạnh tranh khốc liệt, đánh bại một loạt ứng cử viên, dựa vào bản lĩnh của mình mới giành được công việc này đấy. Người ta đã dám tuyển con, con có gì mà không dám đi chứ? Công ty và con là tâm đầu ý hợp, là lựa chọn song phương!"
Thực ra Lương Lộc cũng chỉ dọa mẹ mình thôi, trong lòng cô cũng thấy mình ăn may.
Bởi vì lúc đầu khi gửi hồ sơ, cô cũng chỉ ôm tâm lý thử xem sao, ai ngờ lại trúng tuyển thật.
Công ty này tuy thành lập chưa lâu, quy mô không lớn, công việc cũng trái chuyên môn, nhưng tiền lương đãi ngộ lại rất tốt. Thêm vào đó, vì cách nhà xa, công việc này có thể đập tan khát vọng muốn sắp xếp cô vào một ngôi trường nhỏ ở quê nhà làm giáo viên toán của bố mẹ, giúp cô thoát khỏi sự quản thúc của họ.
Vừa được sống tự do vừa có thể tự nuôi bản thân, Lương Lộc càng nghĩ càng thấy mãn nguyện. Trải qua kỳ nghỉ hè cuối cùng của đời người, cô bèn sớm đóng gói hành lý, mua vé máy bay bay đến đây và tìm sẵn nhà thuê trước khi nhận việc.
Thực ra lúc đi ứng tuyển cô từng đến công ty rồi, khi đó là để tham gia vòng phỏng vấn cuối cùng, do chính các quản lý cấp cao của công ty chủ trì.
Vì không quen đánh những trận không có chuẩn bị nên Lương Lộc đã tra cứu các thông tin giới thiệu liên quan đến công ty Điện tử Hoàn Vũ từ rất sớm, luyện tập cách ứng phó với đủ loại câu hỏi, thậm chí còn học thuộc lòng cả giá trị cốt lõi trong văn hóa doanh nghiệp của công ty.
Cộng thêm lợi thế tốt nghiệp từ trường danh tiếng, có lẽ còn nhờ cả lợi thế về ngoại hình nữa, cô tự mãn nghĩ thầm. Nói chung là vượt qua mọi chướng ngại, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, cuối cùng cô cũng được ngồi trong phòng họp của vòng sàng lọc cuối cùng do giới thượng tầng trực tiếp đánh giá.
Ban đầu cô tưởng người mình phải đối mặt chỉ là một hai người như tổng giám đốc hoặc phó tổng giám đốc, kết quả khi đẩy cửa bước vào, trước mắt cô là một hàng người ngồi ngay ngắn.
Trước mặt mỗi người đều đặt một tấm biển ghi rõ chức vụ.
Nhìn qua mới thấy, đây đúng là dàn lãnh đạo cấp cao của công ty, từ các phòng ban chức năng đến bộ phận nghiệp vụ, tổng giám đốc của tất cả các ban ngành đều tụ tập ở đây.
Tố chất tâm lý của Lương Lộc khá tốt, cô nhanh chóng bình tĩnh lại và ứng phó một cách tự nhiên.
Tuy nhiên, vẫn xảy ra một sự cố nho nhỏ.
Lúc đó, cô vừa kể xong một tràng những thành tích đạt giải thưởng ở trường, nhìn các vị ngồi liên tục gật đầu, trong lòng cô có chút đắc ý. Đột nhiên, một người đàn ông ngồi ở rìa hàng ghế bất thình lình đặt ra một câu hỏi nằm ngoài dự liệu của cô.
"Trường của cô không tồi, nghe qua kinh nghiệm thành tích của cô cũng rất ấn tượng, hẳn là cô có không ít lựa chọn công việc, vậy tại sao cô lại chọn làm việc ở một công ty nhỏ như chúng tôi?"
Lương Lộc chưa kịp thu lại nụ cười đắc ý, lúc đó nụ cười cứ thế cứng đờ trên mặt cô.
Cô đến đây vì được trả nhiều tiền cơ mà, cũng là để thoát khỏi sự quản thúc của bố mẹ nữa, nhưng làm sao cô có thể nói huỵch toẹt ra như thế được.
Sau vài giây đứng hình, Lương Lộc nặn ra một nụ cười mà chính cô cũng thấy gượng gạo, dùng giọng điệu giả trân nhất có thể đáp lời: "Công ty của quý vị không nhỏ đâu ạ, tôi thấy cũng lớn lắm mà… ha ha…"
Thực ra ngay từ lúc bước vào cửa, Lương Lộc đã để ý đến người này rồi. Giữa một nhóm những người đàn ông, phụ nữ trung niên đã bắt đầu rụng tóc và hằn nếp nhăn, người này quả thực nổi bật như hạc trong bầy gà, tỏa sáng lấp lánh.
Nhìn hắn trạc khoảng 27, 28 tuổi, mái tóc đen bóng không dài không ngắn, xương mày hơi cao, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, cộng thêm đôi môi mím chặt, vẻ mặt hờ hững mà nghiêm nghị, khiến Lương Lộc lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là ý nghĩa thực sự của cụm từ "lạnh lùng đầy khí chất".