Nhưng hắn ngồi dạt ra khá ngoài rìa, trước mặt cũng không đặt biển chức vụ, lại còn trẻ tuổi, thế nên Lương Lộc nghĩ chắc hắn chỉ là một nhân vật lặt vặt không quan trọng nào đó. Cô chỉ coi như đang ngắm nhìn một anh chàng đẹp trai, liếc qua một cái rồi không để trong lòng nữa, toàn tâm toàn ý đối phó với vị tổng giám đốc ngồi chính giữa và người sếp trực tiếp trong tương lai của mình - tổng giám đốc bộ phận kinh doanh.
Cô nhớ rất rõ, sau khi mình cứng đờ trả lời xong câu hỏi đó, hắn vẫn giữ nguyên vẻ hờ hững nghiêm túc, chỉ lịch sự nhếch khóe môi rồi cúi đầu ghi chép điều gì đó.
Có cần phải tỏ ra ngầu thế không? Đẹp trai thì ngon lắm chắc…
Lương Lộc thầm nghĩ.
May mắn là cuối cùng cô vẫn nhận được thư mời nhận việc. Nghĩ lại, cô cảm thấy sự cố nhỏ đó không ảnh hưởng gì nhiều, chẳng đóng vai trò quyết định.
Nhưng cô vẫn tò mò rốt cuộc người đàn ông này làm nhiệm vụ gì mà lại ăn nói sắc bén đến vậy…
Sau khi thuận lợi nhận việc, cô tham gia chuỗi hoạt động đào tạo nhân viên mới và tiệc chào mừng của công ty, nhưng cũng không còn chạm mặt hắn nữa. Lương Lộc bèn quăng chuyện này ra sau đầu rồi dần dần quên lãng, chỉ bắt đầu tập trung vào công việc của mình.
Giám đốc kinh doanh quản lý trực tiếp tên là Trình Đan, mọi người gọi là Giám đốc Trình, là một người phụ nữ hơn 40 tuổi, vóc dáng gầy cao, làm việc nhanh nhẹn, khéo léo và có thực lực đáng gờm.
Nghe các đồng nghiệp trong bộ phận kể lại, học vấn của cô ấy không cao nhưng tuổi nghề không hề cạn, đã có nhiều năm kinh nghiệm làm sale ở cấp cơ sở. May mắn là cô ấy rất hòa ái, không làm khó dễ một lính mới như Lương Lộc, thậm chí còn thường xuyên chỉ bảo cô.
Công việc của bộ phận bận rộn và căng thẳng, Lương Lộc nhận ra công việc này không dễ nhằn như mình tưởng tượng.
Cô vừa không có kiến thức về kinh doanh vừa chẳng có kinh nghiệm làm trợ lý, những thứ học được ở trường hoàn toàn không áp dụng được chút nào, điều này khiến cô có phần không theo kịp nhịp độ làm việc của sếp.
Thế là cô càng nỗ lực gấp bội vùi mình vào công việc, vừa điên cuồng bổ sung kiến thức về bán hàng vừa cố gắng trau dồi bản thân để trở thành một trợ lý đủ tiêu chuẩn.
Những ngày tháng bận rộn cứ thế trôi qua, thoắt cái đã gần nửa năm.
Cuối cùng, vào lúc Lương Lộc sắp quên mất vẻ mặt hờ hững, nghiêm nghị của người đàn ông đó thì cô lại nhìn thấy hắn một lần nữa.
Hôm đó là buổi lễ ký kết một dự án mới quy mô lớn của công ty, hắn ngồi trước bàn dài, với thân phận là Phó tổng giám đốc đại diện cho Điện tử Hoàn Vũ ký hợp đồng.
Tiêu Khâm, một chàng trai trẻ tuổi tài cao, ra tay dứt khoát, giấu tài ẩn mình, Giám đốc Trình bên cạnh tỏ vẻ tán thưởng và nhận xét như vậy.
Lương Lộc cũng không kìm được mà cẩn thận đánh giá hắn, lại tình cờ chạm phải ánh mắt vừa lơ đãng ngước lên của hắn.
Ánh mắt hắn sâu thẳm sắc bén, rất điềm tĩnh nhưng lại khiến người ta cảm thấy khó gần.
Tầm nhìn của hắn rời đi rất nhanh, nhưng nhịp tim của Lương Lộc chẳng hiểu sao bỗng dưng lỡ mất một nhịp.
…
Kể từ sau buổi lễ ký kết hôm đó, Lương Lộc thường xuyên nhớ đến Tiêu Khâm.
Lúc ăn cơm, giữa những khoảng thời gian bận rộn công việc, trên đoạn đường kẹt xe, và cả lúc đêm khuya tĩnh lặng.
Nhớ đến áo sơ mi màu nhạt của hắn ngày hôm ấy, nụ cười tưởng chừng như khách sáo nhưng thực chất lại xa cách, góc nghiêng khuôn mặt góc cạnh thâm sâu cùng ánh mắt vô tình kia.
Những ngón tay cầm bút của hắn thon dài, cổ tay trông thô to và mạnh mẽ…
Lương Lộc bất giác suy nghĩ không biết chỗ đó của hắn có thô to và mạnh mẽ như vậy không?
Sau đó, cô sẽ không nhịn được mà kẹp chặt hai chân, tưởng tượng dươиɠ ѵậŧ khổng lồ của hắn vùi sâu giữa hai chân mình, cặp đùi thon dài mạnh mẽ với đám lông chân hơi cứng cọ xát vào làn da gốc đùi, bàn tay to lớn màu lúa mì nhào nặn hai bầu vυ" của cô, đùa bỡn đầu vυ" mỏng manh nhạy cảm.
dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông đỏ sẫm dữ tợn, phần đỉnh rỉ ra chất dịch, ma sát mạnh mẽ qua hột le, trêu đùa ở miệng huyệt, mãi cho đến khi cô khó nhịn được khóc lóc van xin, hắn mới hung hăng cắm vào, đâm một phát lút cán.
Hắn lấp đầy cô vừa căng vừa tức, huyệt nhỏ khát khao chỉ cần hắn cắm trọn gốc vào là đã run rẩy đạt cao trào.
Động tác của hắn càng lúc càng hung mãnh và nhanh hơn, đâm rút đến mức dâm thủy bắn ra tứ tung.
Còn bản thân cô thì ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, mái tóc dài xõa tung lộn xộn, rêи ɾỉ thở dốc bên tai hắn khi trầm khi bổng, cầu xin hắn đâm chậm lại một chút, rồi lại nhanh hơn một chút…
Mồ hôi của người đàn ông trượt qua cằm rơi xuống bầu ngực, hắn cúi đầu hôn môi cô, cánh môi chà xát cánh môi, rồi hút lấy đầu lưỡi mà dây dưa, trao đổi tân dịch trong miệng, chặn lại những tiếng rêи ɾỉ da^ʍ đãиɠ nơi khoang mũi…